Hợp tác với phía Lục Yến khá suôn sẻ, bên đó không cố tình gây khó dễ, cùng có lợi. Không ngờ Lục Yến mới tiếp xúc ngành này đã thành người xuất chúng.
Tôi nhìn bản hợp đồng trong tay, Giang Diệp bước vào.
Thấy cậu ta tôi hơi ngạc nhiên: "Sao cậu về nhanh thế?"
"Anh đã gặp Lục Yến rồi à?"
"Ừ."
Nghe câu trả lời, nét mặt Giang Diệp đờ ra, sau đó nở nụ cười gượng gạo.
"Bao nhiêu năm rồi, anh vẫn thích anh ta à?"
Tôi nhíu mày nhìn cậu ta: "Giang Diệp."
Cậu ta cắn môi: "Là em vượt quá giới hạn rồi."
Tối hôm đó tiếp khách xong, tôi đã say khướt. Giang Diệp đỡ tôi vào xe.
Mơ màng nhìn ra cửa kính, tôi phát hiện không phải đường về nhà.
"Giang Diệp, cậu định đưa tôi đi đâu?"
"Về nhà chứ sao."
Cảm thấy hôm nay cậu ta có chút khác thường.
"Thôi không về nữa, đến Cẩm Thịnh Công quán trước đi." Đầu óc quay cuồ/ng, nếu nhớ không nhầm thì căn nhà đó ở gần đây.
Là căn hộ Lục Yến tặng tôi.
"Được." Từ ghế lái vọng lại giọng nói nhẹ nhàng.
Cuối cùng tới nơi, tôi thuộc lòng bấm mật khẩu.
Là ngày sinh của Lục Yến, đã khắc sâu vào tim.
"Hôm nay vất vả rồi, cậu về trước đi." Tôi cởi áo khoác đi về phía sofa, hình như có người dọn dẹp, sạch sẽ như xưa.
Tiếng đóng cửa mãi không vang lên. Khi quay người, Giang Diệp đột nhiên dựa vào người tôi. Mất thăng bằng, chúng tôi cùng ngã nhào xuống ghế sofa.
Cậu ta rúc vào cổ tôi thì thầm: "Tại sao... tại sao không chịu nhìn em thêm lần nào nữa?"
"Giang Diệp, cậu dậy đi đã..."
Giang Diệp đ/è nặng lên người tôi, không thể nào đẩy ra được.
Tay cậu ta từ từ luồn lên, cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên.
"Những gì Lục Yến cho anh, em cũng cho được."
Khoảnh khắc đẩy cậu ta ra, một tiếng rầm vang lên từ cửa. Mười mấy vệ sĩ xông vào vây ch/ặt chúng tôi. Gã lực sĩ cao một mét chín lôi Giang Diệp khỏi người tôi, nhấc bổng tôi lên như con gà con.
Cuối cùng tôi bị đưa tới biệt thự của Lục Yến.
Vẫn là nội thất quen thuộc, tôi bị quăng phịch xuống giường. Kẻ chủ mưu đứng nhìn tôi từ trên cao, như đang ngắm con mồi, chỉ chực nuốt chửng.
Lục Yến nới lỏng cà vạt, quỳ một gối lên giường. Tôi nhận ra, đó là cái tôi tặng anh ấy.
Anh thong thả cởi cà vạt ra, từng chút một tiến lại gần.
Tôi vô thức lùi lại: "Anh định làm gì?"
"Em nghĩ xem, A Kha?"
"Nuôi em lớn bằng chính tay mình, tất nhiên anh phải tự ăn hết."
Chiếc cà vạt lụa trói ch/ặt hai tay tôi. Anh ta thắt nơ bướm, một tay giữ ch/ặt, cúi đầu hôn lên nốt ruồi nhỏ trên xươ/ng quai xanh tôi.
Cơn đ/au nhói đến, tôi rên rỉ, đó là vết cắn anh ta để lại trên xươ/ng đò/n.
"Hình ph/ạt vì ở chung phòng với đàn ông khác."
Anh mơn trớn, ánh mắt tôi dần mờ đi...