Hữu Tình Mật Ý

Chương 6

11/07/2024 16:02

6.

Sư phụ cố ý thả ta tới đây luyện tập, gi/ật dây để ta và Quý Hằng gặp mặt, còn bản thân thì vui tươi hớn hở rời đi.

Bảy năm không gặp, bảo ôn chuyện thì thật không biết nên nói từ đâu.

Ta đ á nh vỡ bầu không khí lúng túng này, nhìn bàn ăn bắt đầu chọn chọn lựa lựa:

“Món này ăn ngon, món này không được, lần sau không gọi nữa. Món này ta không thích ăn, lần sau đổi món khác…..”

Ta lảm nhảm một lúc lâu, quay đầu lại thấy Quý Hằng cười dịu dàng, cứ yên lặng như vậy nghe ta nói.

Hắn cười lên trông lại càng đẹp hơn, khiến người ta không thể dời mắt được.

Ta lúng túng hỏi hắn: “"Cười cái gì? Lời ta vừa nói, ngươi nhớ hết chưa?"

“Nhớ kỹ rồi.”

Hắn gật đầu liên tục, lại bồi thêm một câu, “Lần sau nhất định sẽ gọi toàn món ngươi thích.”

Ta hài lòng: "Thế còn chấp nhận được."

Quý Hằng đến đây để tìm người.

Lúc đó đương kim hoàng thượng vẫn còn là thái tử, xử lý một vụ án tham nhũng trong quân đội tưởng chừng như bình thường.

Ai ngờ thời điểm xét nhà, bất ngờ tìm thấy thư gửi tới nước địch trong phòng của một người thiếp, hóa ra người thiếp đó đúng là gian tế của nước địch.

Người thiếp đó ranh mãnh, tìm được cách chạy trốn tới đây nên thái tử đã phái Quý Hằng một đường truy đuổi đến tận đây.

Không ngờ lúc đuổi theo đến biên thành thì lại lạc mất người.

Nghe Quý Hằng miêu tả xong, ta lắc đầu nói: “Gần đây không có nữ tử nào như thế đi vào trong thành.”

Ta sợ Quý Hằng không tin, nâng cái bát ăn xin trên tay lên, “Gần đây ta đều ngồi xổm ở trước cửa thành đấy, người ra người vào ta đều nhớ hết.”

Quý Hằng truy vấn: “Vậy có người nào dịch dung không?”

“Cũng không có luôn.”

Sư phụ đã huấn luyện ánh mắt của ta, có dịch dung hay không ta đều có thể biết được.

Ta suy tư một lúc lâu, đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, “Ngươi chắc chắn, người thiếp đó là nữ chứ?”

Quý Hằng được một câu nói của ta thức tỉnh: “Ngươi nhìn thấy nam nhân khả nghi sao?”

Ta gật đầu:

“Có. Nam phong uyển có một tiểu quan (kỹ nam) mới tới, vẫn chưa bắt đầu tiếp khách. Nhưng ta đã gặp qua rồi, tướng mạo rất nổi bật, giơ tay nhấc chân đều rất quyến rũ, chắc chắn không phải mới được dạy dỗ.”

Sắc mặt Quý Hằng đột nhiên có chút quái dị, nói chuyện lắp bắp: “Ngươi…. Ngươi còn đi đến cả nam phong uyển hả?.....”

Ta khó hiểu nhìn hắn:

“Đại ca à, bây giờ ta là một tên ăn mày đấy, quán rư ợu kỹ viện ở khu vực này có rất nhiều khách hàng, cơm thừa canh cặn cũng có rất nhiều. Ngoại trừ chia cho người thu gom rác, cũng sẽ chia một ít cho ăn mày. Bây giờ ta đang đóng vai một tên ăn mày, đương nhiên là phải đi đến đó rồi.”

"Thì ra là thế."

Quý Hằng dường như thở phào nhẹ nhõm, "Được rồi, chuyện còn lại ta sẽ đi tra. Cảm ơn.”

Ta đ á nh giá Quý Hằng, tuy nói qua bảy năm hắn đã cao lớn hơn rất nhiều nhưng vẫn còn mang theo bóng dáng khi còn nhỏ.

Nhớ đến dáng vẻ hắn bị ta đ á nh n g ã trên đất, ta nhịn không được tò mò hỏi:

“Mấy người…. Chỉ có một mình ngươi thôi à?”

Có lẽ sự hoài nghi trong đôi mắt ta quá rõ ràng, Quý Hằng có chút không vui cau mày nói: “Một mình ta là đủ rồi.”

Hắn nhìn ta, trầm mặc một lát, bỗng nhiên nhỏ giọng hỏi: “Nếu cần giúp đỡ, ta có thể… tìm ngươi ở đâu….?”

A, biểu cảm này, trước kia lúc hắn thua ta, vẻ mặt của hắn cũng như thế này.

Ta cười lên: “Thành Nam có một nhà b/án rư ợu tên là Quế Hoa lầu. Nếu ngươi muốn tìm ta, chỉ cần đi đến cửa sau, dùng than vẽ hình trăng lưỡi liềm lên trên tường, ta sẽ tới tìm ngươi.”

Nói xong, ta còn vỗ vỗ vai hắn: “Yên tâm đi, thành này là địa bàn của ta, ta bảo kê ngươi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm