Giây phút ấy, tôi nhìn thấu sự yếu đuối ẩn sâu dưới vẻ ngoài cố chấp của Minh Thứ Kinh. Chẳng hiểu sao, trái tim đang bực bội của tôi bỗng chốc như một quả bóng bị đ/âm thủng, xì hơi xẹp xuống, "Thì tôi cũng phải về nhà chứ, tôi vốn dĩ không thuộc về nơi này."
"Hơn nữa tôi về nhà rồi, biết đâu còn có thể giúp anh tìm lại mẹ?" Tôi cố gắng dùng lý lẽ để thuyết phục anh ấy, nhưng rồi nhận ra tất cả chỉ là đàn gảy tai trâu.
"Không cần, tôi chỉ cần em thôi. Chẳng phải em nói em là trẻ mồ côi sao? Trở về Thế giới đó chẳng thà ở bên cạnh tôi. Bây giờ tôi cũng không còn người thân nào cả, chúng ta cùng nhau tạo nên một gia đình hoàn hảo đi."
!?
Tôi chẳng buồn để ý đến cái bánh vẽ mà Minh Thứ Kinh vừa vẽ ra, chỉ ngạc nhiên là: Tôi nói mình mồ côi khi nào vậy?
Ánh mắt Minh Thứ Kinh sâu thăm thẳm: "Lần liên hoan chuyên ngành đó, em uống say rồi, chính miệng em đã nói cho tôi biết về Hệ Thống."
Đại n/ão tôi đình trệ trong giây lát, "Tôi còn nói cái gì nữa? Anh nói luôn đi cho tôi được ch*t thanh thản."
Minh Thứ Kinh không sót một chữ nào, thuật lại hết sạch những lời lảm nhảm của tôi lúc s/ay rư/ợu. Sau khi câu nói "Ông đây là đỉnh nhất" cuối cùng kết thúc, tôi dứt khoát quay đầu vùi mặt vào gối.
Quá đỗi nh/ục nh/ã!
Không chỉ khai sạch sành sanh chuyện mình là đại ca ở Cô Nhi Viện, mà ngay cả chuyện dùng "năm ngón tay" tự giải quyết mấy lần cũng tuôn ra hết. Lâm Dạng ơi Lâm Dạng, mày mất mặt đến tận Thế giới khác luôn rồi!
Giờ thì cuối cùng cũng hiểu tại sao Minh Thứ Kinh lại biết về Hệ Thống.
"Anh... anh quên hết mấy chuyện đó đi cho tôi!" Tôi lên giọng ra lệnh, cố gắng c/ứu vãn chút hình tượng cuối cùng.
Minh Thứ Kinh lắc đầu: "Không quên được. Mỗi lời em nói đều khắc sâu vào xươ/ng tủy tôi rồi, một chữ cũng không quên."
Tôi nổi cả da gà vì sến súa, vô thức sờ vào vành tai đang nóng bừng, "Sau này không thèm nói gì với anh nữa." Nhục quá đi mất!
Tôi còn đang mải hối h/ận trong lòng, thì đằng kia Minh Thứ Kinh đã kích động ôm chầm lấy tôi, "Sau này? Em định ở lại sao?"
"Tôi nghe thấy rồi, em nói 'sau này', có phải là không đi nữa đúng không? Lâm Dạng, làm người phải biết giữ lời." Một chuỗi câu hỏi dồn dập khiến tôi chưa kịp thốt ra chữ "không", Minh Thứ Kinh đã nhanh như chớp lấy ra một tờ giấy, viết sẵn lời cam kết rồi nắm lấy tay tôi bắt ký tên điểm chỉ.
"Không phải chứ, tôi đã nói là ở lại bao giờ đâu?" Tôi đẩy tay Minh Thứ Kinh ra, ngẩng đầu đ/âm sầm vào ánh mắt anh ấy.
Minh Thứ Kinh sau khi khóc xong trông thật sự là... ngon đến mức muốn phạm tội. Gương mặt vốn đã diễm lệ vì vệt đỏ hồng quanh mắt mà càng thêm phần tuyệt sắc. Cái câu "tôi phải đi" bỗng chốc nghẹn ứ ở cổ họng không sao thốt ra được.
Đúng lúc tôi đang lưỡng lự, Minh Thứ Kinh như một con mèo vừa đạt được mục đích, lập tức đẩy ngã tôi xuống giường, "Tôi đẹp không?"
Một câu "không đẹp" sao cũng chẳng thể nói ra được. Tôi quay mặt đi chỗ khác: "Anh có đẹp đến mấy thì tôi cũng vẫn phải đi."
Minh Thứ Kinh ghé sát lại, răng cắn nhẹ vào vành tai tôi, "Đừng đi, em đi rồi thì tôi chẳng còn gì cả."
Tôi vừa thẹn vừa gi/ận, h/ận cho "anh em" mình quá đỗi không có tiền đồ. Lại một lần nữa chìm đắm. Lại là những triền miên dính dấp và ẩm ướt đầy ám muội.
Tôi thất thần nhìn Minh Thứ Kinh, anh ấy nhận ra ánh mắt của tôi, bỗng nhiên mỉm cười. Mắt phượng mày ngài, môi hồng răng trắng, trái tim tôi lại bắt đầu đ/ập lo/ạn nhịp một cách vô kỷ luật.
Tôi đột nhiên bị cái "bánh vẽ" của Minh Thứ Kinh quyến rũ mất rồi. Ở đâu mà chẳng là sống, tại sao không ở lại đây? Lại còn được tiêu tiền của anh ấy nữa.
Tôi đưa tay vòng qua cổ anh ấy, kéo sát xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên khóe môi anh, "Ừm, không đi nữa."
Minh Thứ Kinh hôn trả lại tôi. Giống như một con dã thú đang đói khát, h/ận không thể tháo rời tôi ra mà nuốt chửng vào bụng.
Tôi ấn cái người đang kích động kia xuống, đưa ra điều kiện cuối cùng: "Em phải hoàn thành nhiệm vụ mới có thể thực sự ở lại Thế giới này. Mở xích ra cho em, được không?"
Minh Thứ Kinh tắt hẳn nụ cười: "Không được."
Nhận ra sự bất an trong lòng anh ấy, tôi dùng đến chiêu thức ngây ngô nhất: "Móc ngoéo đi."
Minh Thứ Kinh không chịu. Tôi nhổm người dậy ôm lấy anh ấy, hôn lên khóe môi, "Tin em một lần được không?"
Minh Thứ Kinh ôm ch/ặt lấy tôi, rất ch/ặt, "Anh tin em, Lâm Dạng, anh tin em."
"Không cần móc ngoéo đâu, Lâm Dạng, anh tin em."
Sau khi bước ra khỏi căn phòng đó, tôi đã nhìn thấy công cụ có thể che chắn được Hệ Thống. Đó là một chiếc hộp sắt rất lớn. Minh Thứ Kinh bảo đó là thứ mà Minh Hoa Niên đã chuẩn bị, nhằm mục đích tìm thấy mẹ của anh, đ/á/nh g/ãy chân rồi giam cầm lại để bà không bao giờ có thể rời đi được nữa.
Tôi khẽ rùng mình, Minh Thứ Kinh nhận ra nỗi sợ của tôi liền ôm ch/ặt lấy tôi, nói anh không phải Minh Hoa Niên. Tôi không đáp lời, chỉ lặng lẽ ôm lại anh.
Sau khi liên lạc lại được với Hệ Thống, dưới sự ép hỏi của tôi, đoạn ký ức bị Hệ Thống cố tình làm mờ đi cũng đã quay trở lại trong tâm trí. Hóa ra, tôi thật sự đã c/ứu Minh Thứ Kinh.