Ở đầu dây bên kia, Tần Việt nhấp vào phóng to ảnh, ánh mắt lướt qua từng chút một.

Vì đang ngồi, chiếc váy liền màu trắng dài đến đầu gối hơi vén lên, để lộ phần đầu gối mềm mại và một đoạn bắp chân trắng như tuyết.

Làn da cậu quá trắng, ngay cả khớp đầu gối cũng ửng một lớp hồng nhạt. Không khó để tưởng tượng nếu cứ cọ xát mãi, làn da non nớt này nhất định sẽ đỏ lên hơn nữa.

Ngay khi Tần Việt đang dán mắt vào tấm ảnh, điện thoại bỗng hiện lên thông báo tin nhắn đã bị thu hồi.

Anh bừng tỉnh, "Chậc" một tiếng.

Y: [ Còn chưa xem mà, sao lại thu hồi rồi? ]

77: [ Anh đã xem rồi. ]

Y: [ Thế này cũng bị cậu phát hiện ra à? ]

Cố Kỳ An khẽ hừ một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác x/ấu hổ khó nói thành lời.

Đây là lần đầu tiên cậu chủ động gửi ảnh mình mặc váy cho người khác. Khác với livestream không lộ mặt, đây là tin nhắn gửi riêng.

Y: [ Thật đẹp. ]

Y: [ Rất hợp với cậu. ]

77: [ Quả nhiên anh đã xem. ]

Y: [ Xem rồi, nhưng chưa rõ lắm. ]

Y: [ Chỉ là muốn trêu cậu để cậu gửi lại lần nữa thôi. ]

77: [ Ha ha. ]

Y: [ Hai lần tôi thấy cậu đều mặc váy dài, tôi còn tưởng cậu không thích mặc váy ngắn. ]

77: [ Tôi m/ua váy dài nhiều hơn. ]

Y: [ Chân cậu cũng rất đẹp, rất hợp mặc váy ngắn. ]

77: [ Cảm ơn. ]

Y: [ Để bày tỏ lòng biết ơn, gửi lại một lần nữa đi? ]

Cố Kỳ An: "..."

Đàn ông ấy à, đừng tưởng rằng cậu không biết anh ta đang nghĩ gì.

77: [ Không gửi nữa, đi ngủ đây. ]

Y: [ Cậu như vậy, đêm nay tôi sẽ không ngủ được đâu. ]

77: [ Vậy đừng ngủ. ]

Y: [ Lạnh lùng, vô tình quá. ]

77: [ Anh mới phát hiện à? ]

Y: [ Không sao, tôi không ngại. ]

Y: [ Ngủ ngon nhé, Thất Thất. ]

77: [ Ngủ ngon. ]

Tần Việt nhìn lịch sử trò chuyện trên màn hình điện thoại, khóe môi bất giác nhếch lên.

Ngay khi anh chuẩn bị đặt điện thoại xuống, WeChat lại bật lên một tin nhắn mới.

77: [ hình ảnh ]

Khóe môi Tần Việt càng nhếch rộng hơn, anh lẩm bẩm: "Đúng là ngoài miệng nói cứng nhưng lòng lại mềm mà..."

Làm sao đây, Cố Kỳ An hình như đáng yêu hơn cả trong tưởng tượng của anh rồi.

....

Ngày hôm sau là thứ Hai, Cố Kỳ An đến công ty đúng 8 giờ.

Sau khi cuộc họp thường kỳ của ban lãnh đạo kết thúc, Cố Kỳ An quay lại văn phòng tổng giám đốc, tiếp tục họp trực tuyến.

Họp xong đã là 11 giờ sáng.

"Cố tổng." Trợ lý Lương gõ cửa văn phòng: "Mạnh tiên sinh đang đợi ở ngoài, cứ đòi gặp ngài."

Cố Kỳ An tháo kính xuống, đưa tay xoa xoa sống mũi: "Không gặp."

Vừa dứt lời, bên ngoài cửa đã vang lên giọng nói của Mạnh Tư Diệu: "Anh Kỳ An, em vào được rồi!"

Trợ lý Lương vội vàng xoay người định ngăn cản nhưng vẫn bị người ở ngoài nhanh hơn một bước, chen thẳng vào văn phòng.

Anh ta quay đầu nhìn sắc mặt của Cố tổng, mồ hôi lạnh trên trán đã túa ra.

May mà Cố Kỳ An hơi giơ tay, ra hiệu cho anh ta ra ngoài trước.

Trợ lý Lương lập tức nghe lời, rời khỏi văn phòng và đóng cửa lại.

"Anh Kỳ An, lâu rồi không gặp." Mạnh Tư Diệu không khách sáo chút nào, ngồi phịch xuống ghế sofa, lấc cấc hỏi: "Có nhớ em không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
7 Tư Nam Chương 9
8 Mệnh đã định Chương 12.
9 Hàng xóm độc ác Chương 11
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 535: Tiếng Kêu Thảm Thiết

Mới cập nhật

Xem thêm