Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 52.

04/06/2026 06:39

Lần thứ hai nhận thức lại Phương Tích Niên, là tại buổi giao lưu với trường Trung học Hoa Thịnh.

Đối phương buông lời chế giễu hết sức trần trụi, cậu cũng chẳng định nhịn nhục, làm ầm lên là tốt nhất, để cho bố mẹ biết chuyện lại càng tốt hơn.

Nhưng vụ lộn xộn đã nhanh chóng bị ngăn chặn, Phương Tích Niên đã gọi giáo viên đi cùng của trường Hoa Thịnh đến, còn bản thân thì kéo ghì cậu lại.

Cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một nét cảm xúc khác hiện diện trên khuôn mặt cô.

Người tưởng chừng như chẳng thèm mảy may để tâm đến tình hình xung quanh, lại có thể tường thuật lại toàn bộ ngọn ng/uồn sự việc không sai một ly.

Cô khẽ nhíu mày, điềm nhiên hỏi giáo viên của đối phương:

"Đây chính là những nhân tài tố chất cao của trường Hoa Thịnh sao?”

"Nhân phẩm thấp kém, chỉ giỏi võ mồm... một đám phế vật?"

Trên người Phương Tích Niên tỏa ra một loại mị lực vô hình.

Nhờ thực lực xuất chúng cùng cái nhìn khách quan đến mức tuyệt đối, nên mỗi lời thốt ra đều tựa như khuôn vàng thước ngọc.

Bất cứ ai bị cô phủ nhận, đều sẽ bất giác cảm thấy tự ti mặc cảm, đ/á/nh mất đi dũng khí để lật ngược tình thế.

Vị giáo viên nọ tức khắc đỏ bừng mặt, ra lệnh cho đám học sinh phải mở miệng xin lỗi bọn họ.

Chuyện xin lỗi, Lạc Trạch hoàn toàn chẳng thèm để tâm, cậu dán ch/ặt ánh mắt vào góc mặt nghiêng của Phương Tích Niên, bỗng nhiên bao nhiêu cơn gi/ận dữ và bực dọc bay biến sạch không còn tăm hơi.

Được một người như vậy đứng ra bảo vệ, cảm giác thật là sướng.

Cơn nóng gi/ận đã ng/uôi ngoai, nhưng Lạc Trạch cũng chẳng định dễ dàng bỏ qua, cậu rất giỏi trong việc dạy cho kẻ khác bài học.

Nhưng Phương Tích Niên lại một lần nữa kéo cậu lại.

"Cậu phải nhìn cho rõ, những người đến đây hôm nay, đều là học sinh ưu tú hàng đầu của hai trường, thứ mà mọi người tôn sùng không phải là gia thế, cũng chẳng phải là nắm đ/ấm.”

"Cậu có thể đ/á/nh đến khi bọn họ phải phục tùng, nhưng dẫu bọn họ có quỳ xuống lạy lục, thì trong thâm tâm vẫn coi thường cậu.”

"Thứ có thể thực sự khiến cho người ta nếm mùi thất bại thảm hại, là cái thứ thiên phú và sự nỗ lực mà bản thân họ luôn tự hào, lại chẳng đáng nhắc tới khi đứng trước mặt cậu."

Phương Tích Niên nhìn sang cậu, khóe môi khẽ cong lên, đưa ra lời mời gọi.

"Lạc Trạch, cậu có muốn cùng tôi tiến vào vòng chung kết xem thử không?”

Chương 24:

"Dạy cho bọn họ biết, một cộng một, rốt cuộc là bằng mấy."

Chỉ vì một câu nói ấy, m/a xui q/uỷ khiến thế nào, cậu đã dốc toàn bộ sức lực, cùng cô sánh bước đứng trên bục nhận giải.

Những ánh mắt từ dưới bục phóng lên muôn hình vạn trạng, nhưng đều chung một sự cuồ/ng nhiệt.

Lúc đó, trong sự bàng hoàng, cậu chợt hiểu ra đôi điều.

Về gia thế, người ta chỉ nghĩ là cậu may mắn thôi.

Về nắm đ/ấm, người ta chỉ kh/iếp s/ợ sự man rợ của cậu.

Chỉ có những thành tựu được tạo nên bằng chính thực lực mới thực sự khiến người ta phải trầm trồ thán phục.

Dù chẳng nghĩ ra được lý do nào chính đáng, Lạc Trạch vẫn mời Phương Tích Niên đến dự lễ trao giải.

Khi dùng tờ giấy chứng nhận giải thưởng vỗ bôm bốp vào mặt đám người kia, cậu đã cảm nhận được một sự sảng khoái chưa từng có.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ký Tử Dao

Chương 10
Ông nội bảy mươi tuổi bỗng khiến cả nhà một đêm đổi đời, giàu lên như trúng số. Nhà bác cả mừng đến phát điên, mua xe, mua nhà, còn lo cưới vợ cho anh họ. Nhà bác hai cũng vui không khép được miệng, ngày nào cũng cắm đầu làm kế hoạch du lịch, chuẩn bị đi vòng quanh thế giới. Còn tôi… vừa là trẻ mồ côi, lại còn là con gái. Cả nhà bàn bạc rất lâu, cuối cùng mới nghiến răng đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng: "Đồ sao chổi! Mười vạn này đủ cho mày sống đến hết đời rồi." Tôi không dám nhận. Bởi tôi nhớ rất rõ… Bảy ngày trước, khi tôi mang cơm đến Ký Tử Dao cho ông nội, tiện thể xây thêm gạch bịt cửa hang, trên người ông đã xuất hiện cả vết tử thi rồi.
88
4 Cho xem chim đi Chương 14
6 Nacho Chương 22
11 Yêu Sau Hôn Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trúc mã phải ở bên trúc mã

Chương 11
Từ nhỏ tôi đã phản ứng chậm hơn người khác. Cậu bạn thanh mai trúc mã là Alpha đỉnh cấp luôn chăm sóc tôi từng li từng tí, cưng chiều tôi hết mực. Từ bé đến lớn, số người trêu chọc hai đứa nhiều không đếm xuể, ai cũng bảo tôi là "cô vợ nuôi từ bé" của cậu ấy. Nhưng tôi chỉ là một Beta thật thà bình thường, làm sao xứng với vị thiếu gia nhà họ Thẩm được. Vì thế mỗi lần nghe người ta trêu, tôi đều nghiêm túc giải thích: "Chúng tôi là anh em tốt. Alpha với Beta không thể ở bên nhau được." Có lẽ vì quá thân thiết nên Thẩm Yến Niên luôn thích nhờ tôi giúp đỡ. Cậu ấy bảo đêm đến cô đơn lạnh lẽo, bắt tôi ôm ngủ cùng. Tôi vẫn luôn cho rằng giữa hai đứa chỉ là tình anh em bình thường. Cho đến khi một người bạn nói muốn dẫn tôi ra ngoài mở mang tầm mắt. Và rồi tôi uống quá chén trong quán bar. Thẩm Yến Niên ghen đến phát điên. Trước mặt tất cả mọi người, cậu ấy trói tôi mang đi, hai mắt đỏ hoe, vừa cởi áo vừa tỏ tình: "Tớ đúng là không nên tin cái trò nước ấm luộc ếch." "Bên ngoài có bao nhiêu kẻ đang nhòm ngó cậu, tớ nhìn mà phát điên rồi."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2
PHƯƠNG HOÀI Chương 12