Đúng Thời Điểm

Chương 9

18/09/2025 15:12

Từ khi Kỳ Diễn Sơn dọn đến, cuộc sống tôi có nhiều thay đổi. Sáng có đồ ăn nóng, tối về đèn sáng, chất lượng giấc ngủ cải thiện hẳn.

Hôm nay lại đến muộn, bị Ngụy Nhiên vừa đi làm lại bắt gặp. Anh ta cầm cốc cà phê đi vòng quanh văn phòng tôi: "Thời Tổng xưa nay bão táp mưa sa cũng không trễ giờ, nghe nói tháng nay đã muộn ba lần rồi, giải thích sao đây?"

Công ty do anh ta quản lý tài chính, tôi bình thản cười: "Cứ trừ lương."

Tập hồ sơ bị gi/ật mất: "Ý tôi không phải vậy. Nhìn mặt em hồng hào, trên người còn phảng phất mùi Alpha, khai thật đi - có tình hình gì rồi phải không?"

"...Coi như vậy đi."

"Thật à?" Ngụy Nhiên nắm vai tôi kích động: "Bao năm nay mỗi dịp lễ em đều cô đơn, anh với anh rể em muốn giới thiệu người mà em cứ khước từ."

Anh ta ôm tôi vỗ lưng: "Khó lắm mới có người thu phục được đóa sơn đỉnh chi hoa này. Tối nay tan làm sớm, dẫn người ấy đến nhà anh ăn cơm, để anh với anh rể xem qua..."

Tôi đẩy anh ta ra, bật cười ngượng ngùng: "Chưa phải đâu, cậu đừng lo lắng nhiều quá."

Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Kỳ Diễn Sơn hiện tại giống như món ăn chưa chín tới.

Vẫn thiếu chút lửa.

Ngày ấy chúng tôi chia tay trong bất hòa, gần mười năm không gặp. Bây giờ hắn lại bước về phía tôi, còn tôi cũng đang cố gắng cho hắn thấy con người thật của mình.

Nhưng mười năm đủ để thay đổi nhiều thứ. Có lẽ khi nhìn rõ bản chất thật của tôi, hắn sẽ không còn mở lòng nữa. Hoặc bây giờ, hắn sẽ mất kiên nhẫn với tôi sớm hơn cả mười năm trước.

Chiều hôm đó vừa qua năm giờ, Ngụy Nhiên đã thúc tôi tan làm.

Dù không mang theo "đối tượng", tôi vẫn đến nhà anh ta.

Ngụy Nhiên và tôi là bạn cùng lớp đại học, chồng anh ta Tô Tế là đàn anh khóa trên cùng ngành.

Lần đầu gặp Tô Tế, Ngụy Nhiên đã đứng hình, theo đuổi người ta như gỗ đ/á, chỉ biết hành động nông nổi. Họ đến được với nhau, tôi cũng không ít lần làm cầu nối.

Dần dà, tôi và Tô Tế trở thành bạn tâm giao. Sau tốt nghiệp, tôi và Ngụy Nhiên hợp tác khởi nghiệp, Tô Tế giúp đỡ rất nhiều về tài chính.

Những năm đầu mở công ty, thường xuyên làm khuya. Tô Tế học nấu ăn chỉ để Ngụy Nhiên về nhà có cơm nóng. Mỗi lần tôi sang nhà họ ăn nhờ, đều do Tô Tế xuống bếp.

Nhưng hôm nay khác. Bữa tối nay là do Ngụy Nhiên tự tay nấu.

Thật lòng mà nói, không bằng tay nghề của Kỳ Diễn Sơn.

Ăn xong, tôi lên phòng em bé ngắm nhóc con một lúc.

Lúc ra về, Tô Tế lại đem cho tôi một túi lớn đồ ăn.

Ngụy Nhiên xách ra xe giúp tôi.

Tôi đi cùng Tô Tế phía sau. Đột nhiên anh vòng tay qua vai tôi, cười hỏi: "Nghe Ngụy Nhiên nói em có tin vui rồi? Quen thế nào? Bao giờ mang về ra mắt?"

Quả đúng, chung chăn gối thì tính tình cũng giống nhau.

Tôi suy nghĩ một chút, đáp: "Đợi thêm chút nữa."

"Được thôi~ Nhưng nhắc trước nhé, chưa cưới thì nhớ dùng biện pháp đấy."

"Thú thật, vừa gặp em hôm nay, anh còn nghi ngờ liệu em đã có rồi chưa."

"......"

"Ha ha ha," Tô Tế véo má tôi một cái, "Đùa tí thôi, chắc tại dạo này suốt ngày ở cùng con nhỏ nên hơi lú, đừng để bụng nhé~"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8