"Ứng Dữ Trần, tôi yêu cậu, c/ầu x/in cậu đừng ch*t, xin cậu..."
Đến chính tôi cũng không ngờ tới, đến phút cuối cùng, điều mà tôi thốt ra, lại là một lời c/ầu x/in như vậy.
Nói xong lại cảm thấy nực cười.
Tình yêu của tôi thì tính là gì chứ, nói cho cùng, tình yêu thì có là cái thá gì?
Ảo tưởng dùng tình yêu để níu giữ một người, thật sự quá tự luyến, lại quá đỗi ích kỷ.
Thế nhưng chẳng biết vì sao, nghe xong câu nói đó của tôi, nước mắt của Ứng Dữ Trần vậy mà lại tràn ra khỏi khóe mi, ngoằn ngoèo chảy xuống.
Anh nói: "Nhưng cậu đã kết hôn rồi, Hạ Đồng Khiêm."
"Không có, không có." Tôi vừa khóc vừa lắc đầu: "Tôi lừa cậu đấy, sao tôi có thể kết hôn với người khác được chứ?"
Dưới lầu ngày càng có nhiều người tụ tập, tôi dốc cạn toàn bộ sức lực, níu lại rồi lại kéo lên, cuối cùng thì lực lượng c/ứu hỏa cũng đã tới kịp, trải ra một tấm đệm khí khổng lồ ở phía dưới.
Trong lòng vừa thả lỏng, một ý nghĩ đi/ên rồ chợt nảy ra trong đầu tôi.
"Ứng Dữ Trần, hứa với tôi, bất kể thế nào, lần này cứ coi như đã ch*t đi một lần, sau này sẽ là một cuộc sống mới, có được không?"
"Cậu làm gì thế, cậu đừng…"
Ứng Dữ Trần lộ vẻ hoảng hốt, chỉ là lời còn chưa dứt, tôi đã trèo cả người qua lan can bảo vệ.
Chúng tôi cùng nhau rơi xuống giữa những tiếng la hét kinh hô dội lên liên tiếp.
Ứng Dữ Trần hoàn h/ồn vậy mà lại nhanh hơn tôi, rơi xuống đệm khí chưa tới vài giây, anh đã bò dậy, mất kiểm soát gào lên với tôi: "Hạ Đồng Khiêm, mẹ kiếp cậu đi/ên rồi sao! Chuyện này có thể mang ra đùa được à?!"
Tôi xoa dịu anh: "Chẳng phải là không sao rồi đây à?" Thậm chí còn mỉm cười với anh.
"Cậu..."
"Cậu thật sự là..."
Ứng Dữ Trần nghiến răng kèn kẹt, chẳng nhìn ra được chút nào cái bộ dạng không còn chút sinh khí nào như trước đó, ngay cả đôi mắt đỏ ngầu ấy, lúc này có lẽ cũng là do bị chọc tức mà ra.
Bóng của anh bao trùm lấy tôi, tôi tưởng anh định đ/á/nh lộn với mình, theo bản năng giơ tay lên đỡ, không ngờ anh lại ôm choàng lấy gáy tôi, hung hăng đ/ập mạnh môi anh vào môi tôi, va đ/ập mạnh đến nỗi lợi của tôi cũng nhói đ/au, rỉ ra một vệt m/áu tươi mằn mặn giữa hai hàm răng.
Đó không phải là một nụ hôn, mà là một loại x/á/c nhận nào đó, một cảm giác chân thực nào đó, một kiểu phát tiết cảm xúc nào đó.
"Hạ Đồng Khiêm." Cuối cùng, anh kề trán vào trán tôi, gằn từng chữ từng chữ nói: "Tôi thật sự chưa từng thấy ai đi/ên rồ hơn cậu."
Tôi nhìn đôi mắt đẫm lệ của anh, muốn khóc nhưng lại hơi buồn cười.
Ngay thời khắc này, chính tại khoảnh khắc này.
Tôi biết rằng cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng thể yêu một ai theo cái cách mãnh liệt nhường này được nữa.