Đóa Hồng Của Con Chó Trung Thành

Chương 12

23/06/2026 15:11

Tôi nghĩ.

Có lẽ đời mình đến đây là hết.

Đáng tiếc.

Tôi vẫn muốn ăn một cái bánh bao nóng hổi.

Vẫn muốn gặp một người sống ch*t chưa rõ.

Tôi nghe thấy một tiếng sú/ng.

Tựa như tiếng chuông báo hiệu sinh mệnh.

Tôi không mở nổi mắt.

Nhưng lại ngửi thấy mùi hoa hồng.

Sau đó.

Khóe mắt nóng lên.

Liễu Đàm.

Tôi chưa từng nói với anh.

Tôi yêu anh.

Tôi chưa bao giờ chê anh bẩn.

Tôi chỉ gh/en tị.

Gh/en tị với tất cả những người từng chạm vào anh.

12

Lão gia tử ch*t rồi.

Triệu Thụ ch*t rồi.

Tin tức về đảo Hi Tặc từng gây chấn động một thời.

Giờ cũng dần lắng xuống.

Cuộc sống trở nên bình lặng.

Không còn sóng gió.

Tôi vẫn không tìm được người đã n/ổ sú/ng gi*t con sói hôm ấy.

Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng thuê.

Bên đầu giường đặt giấy tờ tùy thân.

Cùng một xấp tiền mặt.

Ngoài ra không còn gì khác.

Tôi kéo chăn trùm kín đầu.

Hít sâu một hơi.

Mỗi sáng thức dậy.

Tôi đều làm như vậy.

Thỉnh thoảng.

Chỉ thỉnh thoảng thôi.

Anh ấy sẽ để lại nơi này một chút mùi hương.

Đêm nào tôi cũng ngủ rất sâu.

Anh ấy rất cẩn thận.

Tôi không tìm ra th/uốc được bỏ vào đâu.

Nhưng sớm muộn gì.

Tôi cũng sẽ tìm được.

Dưới lầu có một quán bar mới mở.

Mỗi ngày đều có ban nhạc biểu diễn.

Hôm đó.

Có một buổi đ/ộc tấu piano.

Ông già nghiện rư/ợu bên cạnh cười khẩy.

Lắc đầu nói:

“Ai lại chơi bản này trong quán bar chứ?”

Tôi thuận miệng hỏi:

“Bản nhạc này đặc biệt lắm sao?”

Ông ta đáp:

“Chơi Bản giao hưởng Định mệnh trong quán bar?”

Chiếc ly trong tay tôi rơi xuống đất.

Tôi chậm rãi nhìn về bóng lưng trong góc tối.

Cơ thể bắt đầu r/un r/ẩy.

M/áu nóng rực nhưng tê dại.

Tim đ/ập quá nhanh.

Nhanh đến mức gần như vượt khỏi sức chịu đựng.

Tôi xuyên qua đám đông.

Loạng choạng chạy về phía người đó.

Phía sau vang lên tiếng ch/ửi bới của những người bị tôi va phải.

Nốt nhạc cuối cùng vừa dứt.

Tôi chạm vào vai anh.

Một cái tên.

Đã cất giấu quá lâu.

Khi bật ra khỏi môi.

Khàn đặc đến mức không còn giống giọng mình nữa:

“...Liễu Đàm?”

“Liễu Đàm!”

Bóng lưng kia khựng lại trong thoáng chốc.

Rồi từ từ quay người.

“Cậu gọi tôi sao?”

Nhịp tim tôi lập tức ngừng lại.

Cảm giác tê dại quen thuộc dần tan biến.

Chỉ còn lại những cảm xúc tái nhợt không biết phải đặt vào đâu.

Gương mặt ấy...

Rất đỗi bình thường.

Không liên quan chút nào đến hai chữ xinh đẹp.

Tôi khàn giọng nói:

“Xin lỗi, tôi nhận nhầm người rồi.”

Người nghệ sĩ dương cầm nhún vai, cười nói:

“Không sao.”

Rồi đưa tay về phía tôi:

“Có thể đỡ tôi một chút được không?”

Anh ta chống vào cánh tay trái của tôi để đứng dậy.

Cầm lấy chiếc ô cán dài tựa bên cây đàn piano.

Chống ô rời đi.

Từng bước tập tễnh.

Có vẻ chân trái không được tốt lắm.

Không phải Liễu Đàm.

Một năm rồi.

Anh chưa từng xuất hiện.

Thậm chí tôi bắt đầu nghi ngờ.

Mùi hoa hồng thoang thoảng còn sót lại trên chăn mỗi sáng chỉ là ảo giác của chính mình.

Tôi đưa tay lau mặt.

Muốn ép những cảm xúc ấy xuống.

Nhưng đột nhiên khựng lại.

Sững sờ nhìn bàn tay trái.

Đưa lên chóp mũi.

Khẽ ngửi một cái.

Liễu Đàm.

Tôi lập tức nhìn về phía cửa sau quán bar.

Bóng tối đã nuốt chửng tất cả.

Tôi bước nhanh đuổi theo.

Không thể nhầm được.

Là Liễu Đàm.

Chính là Liễu Đàm.

Không thể nhầm được.

13

Qua hai con hẻm.

Liễu Đàm đang tựa vào tường hút th/uốc.

Nghe thấy tiếng động.

Anh chậm rãi nhìn sang.

Khựng lại một chút.

Rồi bật cười:

“Còn chuyện gì nữa sao?”

Hơi thở tôi vẫn chưa ổn định.

Tôi sải bước tới.

Ép anh vào tường.

Đưa tay sờ lên mặt anh.

Muốn tìm dấu vết của mặt nạ.

Nhưng không có.

Liễu Đàm hơi né đi.

Nheo mắt:

“Chiếm tiện nghi của tôi đấy à?”

“Gương mặt anh...”

“Sao nào? Không đẹp à?”

Nhìn ánh mắt mang theo ý cảnh cáo của anh.

Tôi nhỏ giọng đáp:

“Đẹp.”

Liễu Đàm hỏi:

“Sao nhận ra được?”

Tôi giữ lấy cổ tay anh.

Cúi đầu ngửi nhẹ.

“Mùi hương.”

Liễu Đàm bực bội thở dài.

Không vui sờ lên mặt mình.

“Coi như làm uổng công rồi.”

Anh liếc tôi một cái:

“Lén sau lưng tôi uống th/uốc bổ n/ão à?”

Tôi nhíu mày.

Cảm thấy mình bị xem thường.

“Tôi đâu có ngốc đến vậy.”

Liễu Đàm đáp một tiếng:

“Ừm.”

Nghe như đang dỗ trẻ con.

Thừa lúc chân anh bất tiện.

Tôi trực tiếp vác người về nhà.

Buổi tối còn lấy c/òng tay c/òng anh với mình lại.

Liễu Đàm nằm trên giường thở dài liên tục.

Thở dài đến mức tôi cũng không ngủ nổi.

Anh nói với tôi:

“Tống Hành, tôi ba mươi tuổi rồi.”

Tôi ôm eo anh.

Kéo sát vào lòng mình hơn.

Khẽ đáp:

“Ừm.”

“Tôi thích đàn ông.”

“Ừm.”

“Tôi bị nghiện.”

“Ừm.”

“Ừm cái gì? Cậu biết tôi nghiện gì không?”

Liễu Đàm hít sâu một hơi.

Ghép môi sát bên tai tôi.

Khẽ thốt ra hai chữ.

Cả người tôi lập tức nóng bừng lên.

Liễu Đàm đúng là đồ háo sắc.

Anh dùng đầu lưỡi khẽ chạm vào vành tai tôi.

“Tôi sẽ không nhịn được mà quấy rầy cậu.”

“Nếu không chấp nhận được tôi, thì đừng giữ tôi bên cạnh.”

Đúng là đáng đá/nh.

Tôi nói:

“Nếu tôi có thể chăm sóc tốt cho anh.”

“Anh có thể đừng đi tìm người khác nữa không?”

Liễu Đàm:

“???”

Anh quay đầu đi.

Khẽ cười một tiếng.

“Cậu biết mà.”

“Trước đây tôi không phải người trong sạch gì.”

Anh cụp mắt.

Giọng nói rất khẽ:

“Cậu không chê tôi bẩn sao?”

Tôi hôn lên môi anh.

Từ môi.

Đến cằm.

Rồi ôm ch/ặt lấy anh.

Tôi sẽ dùng hành động của mình để nói cho anh biết.

Tôi không hề chê anh.

Cũng sẽ dùng cả quãng đời còn lại để nói với anh.

Rằng tôi rất yêu anh.

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm