【Nam chính, anh đừng có tin hắn!!】

【Phản diện, sao ngươi lại x/ấu tính thế, đổ vỏ lên đầu thụ bảo, nhỡ nam chính thực sự nghi ngờ cậu ấy rồi hai người nảy sinh hiềm khích thì sao?】

【Đệt, gh/ê t/ởm thật!】

Nhìn những dòng bình luận, tôi cười càng thêm đắc ý.

Có cái vỏ sẵn đó, tại sao tôi không đổ lên đầu chứ?

Hơn nữa, tôi là phản diện mà.

Phản diện mà không x/ấu xa thì sao gọi là phản diện được?

Chỉ là tôi không ngờ tới.

Sở Hành lại chẳng thèm suy nghĩ mà phủ nhận ngay.

"Không phải cậu ta."

"Tại sao?"

"Người đêm đó không thấp như vậy, cũng không g/ầy yếu như vậy, thực ra không giống Omega, mà giống một..."

"...Alpha."

Tim tôi đ/ập thịch một cái.

Trí nhớ của Sở Hành tốt đến mức đ/áng s/ợ.

"Vương Diệc, tin tức tố của cậu là mùi gì?"

Tôi không ngờ hắn lại hỏi như vậy.

Nhất thời không biết phải trả lời sao.

Sự im lặng bao trùm.

Mà trong không khí, tin tức tố của Enigma đã lờ mờ xuất hiện.

Đang gây áp lực lên người tôi.

Tôi không biết có phải vì từng bị đá/nh dấu hay không.

Mùi tin tức tố bạc hà này.

Khiến tôi cảm thấy vô cùng bài xích.

Cũng khiến tôi buồn nôn một cách dữ dội.

Nhưng tôi vẫn cố chấp không chịu cúi đầu.

Trừng mắt nhìn Sở Hành.

Giây tiếp theo.

Dạ dày tôi cuộn trào như sóng biển.

Tôi không nhịn nổi nữa.

Oẹ một tiếng, nôn sạch những gì có trong bụng ra.

Tất cả đều dính lên bộ quần áo đắt tiền của Sở Hành.

Trước khi ngất đi.

Trong đầu tôi chỉ hiện lên đúng hai chữ.

"Xong đời."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109

Mới cập nhật

Xem thêm