Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Thức Tỉnh

Chương 1

21/01/2026 16:31

Phòng thu đột nhiên yên ắng, bình luận livestream cuồ/ng lo/ạn.

Bởi trước đó không lâu, tôi vẫn là fan si tình số một của Ảnh đế Nhan Sóc - chồng tôi.

Vậy mà giờ đây, tôi lại chủ động đề nghị ly hôn.

“Tô Ninh Diệc đi/ên rồi à?”

“Chuyện gì thế này? Sao đột nhiên đòi ly hôn?”

“Lại giở trò câu view, buồn cười thật, ông Tô không gây chuyện thì không yên được à?”

“Mấy hôm trước còn săn đuổi đi/ên cuồ/ng, giờ đòi ly hôn, các bạn tin không? Tôi thì không.”

“Chắc lại đang làm màu thôi, một tên diễn viên hạng xoàng như hắn thì lấy đâu ra gan mà đi quậy khắp nơi?”

“Ôi dào, xem chừng antifan cũng là fan mà~”

Bình luận chạy ào ào trên màn hình, tôi chẳng thèm đọc.

"À tôi hiểu rồi, ý anh là phỏng vấn tốn sức đúng không? Đúng rồi, lát nữa chúng ta phải chia nhóm phỏng vấn đường phố, đúng là tốn sức thật!" Một khách mời nhanh chóng c/ứu vãn tình huống. Tôi mỉm cười lắc đầu: "Không, ý tôi là..."

Đột nhiên, có một lực giữ lấy sau gáy tôi xoay mạnh, ngay giây tiếp theo, trên môi truyền đến một hơi nóng.

Tiếng khách mời xung quanh hò reo: "Wow~"

Đạo diễn nhanh chóng tắt livestream.

Tôi đẩy người đối diện ra, tặng thêm một cái t/át.

Tiếng t/át vang lên giòn giã, rõ ràng.

Sau một tràn xôn xao, phòng khách rộng chỉ còn tôi và Nhan Sóc.

Nhan Sóc nhíu mày, giọng lạnh băng: "Em sao thế?"

Tôi hất mớ tóc đen mềm rũ trước trán ra sau đầu, rồi cởi nút áo đang nghẹn ở cổ. Cơn gi/ận dồn nén trong lồng ngựk trào thẳng lên cổ họng.

Bởi vừa rồi, tôi đ/ập đầu vào đâu đó.

Trong đầu bỗng hiện về những mảnh ký ức.

Thì ra tôi đang sống trong truyện đam mỹ, lại còn là vai phản diện!

Bị nhồi nhét ký ức khiến tôi bực bội: "Sao ha? Không diễn nữa đâu."

Tôi vắt chân chữ ngũ ngồi xuống: "Không lẽ anh tưởng tôi thuộc tuýp người giả vờ thanh cao rồi lén quyến rũ người khác sao? Buồn cười ch*t đi được, tôi diễn mệt lắm rồi."

Nói xong tôi nhìn chằm chằm Nhan Sóc, mong thấy vẻ kinh ngạc.

Không ngờ hắn lại chẳng có biểu cảm gì, còn “ừ” một tiếng: "Được, vậy đừng diễn nữa. Bỏ chân xuống đi, ngồi vắt chân không tốt cho đầu gối."

Chân tôi đang đung đưa vui vẻ bỗng khựng lại, cụp xuống.

Giống như đ/ấm vào bông, chẳng đi đến đâu.

Thành ra tôi tự làm khó mình, cơn gi/ận nghẹn ứ trong cổ.

Nhan Sóc lại cúi mặt, cài nút áo cho tôi.

Hơi thở ấm áp phả vào mặt, cuối cùng tôi không đẩy hắn ra.

"Xong rồi, mình đi quay tiếp nhé." Nhan Sóc nắm tay tôi kéo đi.

Nhan Sóc luôn như thế, khiến người ta không nỡ nổi gi/ận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân biến ta thành mèo rồi vứt bỏ, ta được bệ hạ nhặt về

Chương 8
Quốc sư Trần Ngật chán ghét thê tử Tống Noãn phiền nhiễu, liền biến nàng thành mèo nhỏ rồi vứt bỏ giữa trời tuyết, lại quên mất việc tìm về. Tống Noãn rơi xuống hồ băng suýt chút nữa chết rét, may được Bệ hạ cứu giúp rồi đem về làm ngự miêu mà sủng ái. Ăn cá khô, ngủ long tháp, lại có giường riêng, cuộc sống còn khoái lạc hơn cả lúc làm Quốc sư phu nhân. Khi Trần Ngật cuối cùng nhớ tới nàng, Tống Noãn liền cự tuyệt hồi phủ: "Làm phu nhân của ngài, chẳng bằng làm mèo của Bệ hạ!" Càng kinh ngạc hơn, sau khi nàng tháo bỏ ngọc bội đính ước, tướng mạo lại hiển lộ vận mệnh mẫu nghi thiên hạ... Truyện cổ đại ngọt sủng, trước ngược sau ngọt, kết cục viên mãn.
Cổ trang
Ngôn Tình
3