Triệu Đoạt lấy cớ kỳ mẫn cảm để leo lên giường tôi ba ngày liền.
Từ lúc hoảng hốt tột độ lúc ban đầu, cho đến khi thản nhiên chấp nhận ở hiện tại, tốc độ nhanh đến mức chính tôi cũng chẳng dám tin.
Thực ra thì sau lần tương trợ lẫn nhau đầu tiên, tôi chỉ mất có hai tiếng đồng hồ để tiếp nhận chuyện đó.
Dù sao tôi cũng chỉ là một beta, anh ta cũng chẳng thể nào đ/á/nh dấu tôi được.
Tôi còn sợ cái gì nữa?
Huống hồ, đúng là sung sướng thật! Cảm giác hơi bị nghiện.
Tôi thấy mình ngoài cái tính tham tiền với hám ăn ra, giờ lại mắc thêm cái tật háo sắc nữa rồi.
Và Triệu Đoạt đã nắm thóp điểm yếu này của tôi một cách vô cùng hoàn hảo.
Anh ta giao nhà máy th/uốc cho tôi, chẳng khác nào dâng tiền tận miệng, ngày nào cũng chuẩn bị đồ ăn ngon, chiều chuộng cái dạ dày của tôi, thậm chí cái tên này khi ở trên giường cũng phục vụ vô cùng tận tình.
Mẹ kiếp, không lẽ là một cái bẫy giăng ra để lừa tôi sao?
Tôi bưng mặt úp sấp xuống bàn.
"Vẫn chưa tỉnh ngủ à? Bữa sáng cũng không thèm ăn? Có phải đêm qua mệt quá không?"
Giọng của Triệu Đoạt vang lên, tôi cảm nhận được mặt mình lại đỏ thêm một bậc.
"Anh nói linh tinh gì thế? Tôi chẳng mệt mỏi gì hết."
Chương 5:
Tôi ngồi bật dậy, múc một muỗng cháo tống thẳng vào miệng.
Ch*t ti/ệt, bỏng.
Nhưng đồ ăn thì không được lãng phí, tôi đành nhắm mắt nuốt ực xuống dạ dày.
Rồi the thé thò đầu lưỡi ra: "Nóng ch*t đi được."
Triệu Đoạt vội vàng đứng bật dậy, lao đến trước mặt tôi, nâng cằm tôi lên: "Cho tôi xem nào, sao ăn uống vội vàng thế?"
Tôi thò lưỡi ra thở hổ/n h/ển, đầu lưỡi tê rần vì bỏng.
Tôi bắt gặp ánh mắt anh ta biến đổi từ lo lắng sang điềm tĩnh, rồi dần dần nhuốm chút d/ục v/ọng.
Lúc này tôi mới nhận ra tư thế này của mình, có hơi...
Tôi vội vàng rụt lưỡi lại, ngậm ch/ặt miệng.
Tôi với lấy cốc nước lạnh bên cạnh, tu ừng ực một hơi cạn sạch.
Triệu Đoạt hắng giọng một cái, ngồi xuống lại: "Không bị bỏng."
Tôi không nhịn nổi nữa, lên giọng dạy bảo: "Mấy người alpha các người đúng là, chẳng biết cách kiềm chế d/ục v/ọng của bản thân gì cả, giữ mấy người lại làm gì cơ chứ, làm cái quái gì cũng liên tưởng đến cái chuyện đó được."
Bàn tay đang gắp bánh bao của Triệu Đoạt khựng lại: "Ồ, nói vậy là, đâu chỉ mình tôi nghĩ đến, cậu cũng nghĩ đến chuyện đó đúng không?"
Cái thìa trên tay tôi rơi tõm xuống bàn.
Cái miệng của Triệu Đoạt, tôi nói không lại.
Anh ta ngừng lại vài giây rồi nói: "Thực ra tôi đã kiềm chế lắm rồi đấy, tôi vẫn đang trong kỳ mẫn cảm cơ mà, nếu không kiềm chế e là sẽ khiến cậu h/oảng s/ợ mất."
Tôi: Cái gì cơ? Anh ta còn có thể khốn nạn hơn nữa không?
Ăn sáng xong, anh ta chở tôi thẳng đến trường.
"Cậu đi báo danh một mình được không? Hay tôi cử người đi cùng cậu?"
Tôi lắc đầu: "Không cần đâu, tôi tự đi là được."
"Lúc điền đơn, nhớ chọn diện ngoại trú nhé, ngày nào tôi cũng qua đón cậu."
Tôi ậm ừ: "Biết rồi."