Hóa ra người đưa tôi đến b/ệnh viện trường khi tôi ngất xỉu vốn không phải là Phương Vũ.

Tôi không ngờ câu trả lời lại là như thế này.

"Nhưng, nhưng khi tôi tỉnh dậy, Phương Vũ ở trong phòng y tế."

"Trong buổi k i ể m t r a thể lực, tôi phải giúp thầy giáo bấm giờ, không thể rời đi quá lâu."

"Nhưng đồ ăn đưa tới là..."

"Là Phương Vũ nói giúp tôi đưa cho cậu." Chu Dật cười gượng, "Vì cậu với cậu ta thân hơn, cậu ta nói nếu tôi tự mình đưa, cậu sẽ không nhận, nên đã hỏi ý kiến cậu trước."

"Nhưng cậu ấy không nói cho tôi biết là của cậu."

Chu Dật mỉm cười, không giải thích gì thêm.

Nhưng tôi cũng có thể đoán ra, chắc chắn Phương Vũ đã truyền đạt sai ý.

"Tại sao cậu không tự nói với tôi?"

"Vi Vi, đây cũng là lần đầu tiên tôi theo đuổi một cô gái." Chu Dật nhìn tôi, "Tôi cũng sẽ không tự tin."

Tôi mở miệng định nói gì đó, nhưng nhất thời không biết nên nói gì.

Thật ra, sau khi trở thành bạn của Phương Vũ, tôi cũng từng thấy kỳ lạ.

Phương Vũ là người vô tư đến mức kỳ cục, lại cực kỳ s ợ phiền phức, hoàn toàn không giống người sẽ nấu cháo trong ký túc xá, đặc biệt là những thức uống như trà long nhãn táo đỏ bổ m/áu.

Nhưng chính vì vậy mà tôi hiểu lầm vị trí của mình trong lòng Phương Vũ, dần dần có cảm tình với cậu ấy.

Tôi không biết phản ứng thế nào, thậm chí có chút muốn khóc.

Thực tế, tôi đã khóc thật.

"Chu Dật, cậu đúng là người đ á n g g h é t, cậu có biết không!"

Nói xong tôi quay đầu chạy đi, về phòng và đóng sầm cửa lại.

Chu Dật bước tới gõ cửa, tôi không mở.

Một lát sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân, chắc là anh đã vào phòng mình.

Tôi cũng không biết mình t ứ c g i ậ n vì điều gì, nhưng thực sự là rất t ứ c, cực kỳ t ứ c.

Thậm chí tôi bắt đầu nghĩ, nếu không có sự hiểu lầm từ Chu Dật, có lẽ tôi đã không thầm thích Phương Vũ lâu đến vậy.

Nhưng tôi lại cứ hiểu lầm.

Tôi cũng cảm thấy tiếc cho Chu Dật.

Nếu như ngày đó anh thẳng thắn với tôi, có lẽ kết cục đã khác.

Nhưng trên đời làm gì có hai chữ “nếu như”.

Hôm sau khi thức dậy, mắt tôi sưng lên như bóng đèn.

Tôi nhận ra lời tỏ tình của Phương Vũ không làm tôi m ấ t ngủ, mà cái hộp cơm của Chu Dật mới khiến tôi t r ằ n t r ọ c.

Ra khỏi cửa, hiếm khi Chu Dật không tránh giờ của tôi, đứng ở cửa như một cái cột.

"Dậy rồi?"

Có chút lúng túng không biết làm gì.

Tôi không nói gì, Chu Dật khẽ ho, "Canh lê hôm đó cậu nấu, hộp cơm đã rửa sạch rồi, để trong tủ bếp."

"Ồ."

Anh bổ sung, "Rất ngon."

Vậy là hôm đó anh đã ăn rồi?

Tôi mím môi, lại "ồ" một tiếng.

Giọng rõ ràng nhỏ hơn vừa nãy.

Có lẽ nhận ra giọng điệu của tôi đã dịu đi, Chu Dật tiến lại gần, "Cùng đi làm nhé?"

Ban đầu tôi không định đáp lại, nhưng nhớ tới thái độ của anh mấy hôm trước, tôi lại thấy tủi thân, "Bây giờ cậu không c h i ế n t r a n h lạnh với tôi nữa à?"

"Tôi chưa từng c h i ế n t r a n h lạnh với cậu."

Tôi nhìn anh, một lúc lâu sau Chu Dật mới thở dài, "Xin lỗi."

Hừm.

Tôi kéo quai cặp, "Vậy sau này đừng tự dưng phớt lờ người khác nữa."

Khóe môi Chu Dật nhếch lên, nói một câu, "Được."

Coi như tôi và Chu Dật đã làm lành.

Chúng tôi cùng xuống lầu, không ngờ vừa ra đến cửa, đã thấy một chiếc xe đen quen thuộc.

Phương Vũ bước ra khỏi xe, phẩy tay đầy k i ê u n g ạ o, "Vi Vi, tôi đến đón cậu đây!"

Bầu không khí trở nên cực kỳ k ỳ q u ặ c.

Ai mà ngờ có ngày tôi lại lâm vào cảnh hai chàng trai tranh giành một cô gái như thế này.

Nếu không phải vì bầu không khí c ă n g t h ẳ n g, tôi đã muốn lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc huy hoàng của đời mình.

Phương Vũ và Chu Dật đứng đối diện nhau, tôi chớp mắt đầy lo lắng, s ợ rằng hai người sẽ đ á n h nhau.

Chu Dật lên tiếng trước, "Đưa cô ấy đi làm à?"

Phương Vũ nhướng mày, "Đúng vậy."

"Vừa hay tiện đường." Khóe môi Chu Dật vẫn giữ nguyên nụ cười, "Có thể cho tôi đi nhờ không?"

"Tất nhiên là được."

Chu Dật tự nhiên ngồi vào ghế phụ, cả hai đồng loạt nhìn tôi qua cửa sổ xe, "Không lên xe à?"

Tôi:?

Sao chuyện này có gì đó sai sai với những gì tôi tưởng tượng thế!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm