Tư Tư không phải tên là Tư Tư, tên đầy đủ của anh là Tư Trác Kiêu.
Sau này tôi mới dần biết được, hiện tại anh chính là người nắm quyền, là gia chủ của Tư gia — gia tộc đứng đầu thủ đô với quyền lực ngút trời.
Người ta đồn rằng anh là kẻ thâm trầm, tà/n nh/ẫn, tính khí thất thường. Một đại lão thương trường m/áu lạnh, tuyệt tình, có thể một tay che trời tại kinh thành. Những kẻ từng đắc tội với anh đều không có kết cục tốt đẹp, người đời gọi anh là "Diêm Vương mặt lạnh".
Tôi nhìn Tư Trác Kiêu đang hết lòng hết dạ, tự tay chăm sóc mình từng li từng tí trước mặt.
Tôi cảm thấy cách nói kia có phần phiến diện, chắc chắn là do kẻ th/ù của anh thêu dệt nên thôi. Anh thực chất rất dịu dàng, đối với tôi vẫn tốt như trước kia vậy.
Chàng Alpha giờ đây không còn ngốc nghếch nữa, anh sẽ không hăng hái bắt chước siêu nhân biến hình, không đọc truyện cổ tích cho tôi nghe, cũng chẳng còn hứng thú đứng xem "kiến dọn nhà" hay mèo bắt chuột như trước...
Nhưng anh vẫn sẽ gọi tôi là "Chu Chu" hết lần này đến lần khác, vừa dịu dàng vừa quyến luyến; anh sẽ ở bên tôi mọi lúc mọi nơi, không ngừng ôm ấp và hôn hít.
Lúc đầu tôi còn chút chưa thích nghi và căng thẳng, dù sao khí chất của người đàn ông này quá mạnh, bẩm sinh đã mang theo vẻ lạnh lùng. Nhưng sau một thời gian chung sống, nỗi bất an trong lòng tôi đã hoàn toàn tan biến.
Chiếc nhẫn ngọc kia lại được anh đeo vào cổ tôi một lần nữa. Tôi có thể cảm nhận lờ mờ rằng chiếc nhẫn này rất quan trọng. Nhìn thần sắc bình thản nhưng kiên định của anh, tôi chỉ đành nuốt lại lời từ chối, thầm quyết định sau này phải bảo vệ nó thật cẩn thận.
Nhà anh siêu rộng, đồ ăn cũng rất nhiều, mỗi bữa đều không trùng lặp; các loại phòng giải trí đều có đủ, muốn chơi gì cũng được. Nhưng tôi vẫn thích ở bên cạnh anh hơn.
Có lẽ vì có bảo bối, lại thêm việc đã lâu không gặp, sự ỷ lại của tôi dành cho Alpha đã đạt đến mức chưa từng có. Chỉ cần một khắc không nhìn thấy anh, tim tôi sẽ tự giác hẫng đi vì h/oảng s/ợ.
Tư Trác Kiêu biết rõ điều đó, lần nào anh cũng ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi và giải phóng tin tức tố để trấn an.
Tôi thấy rất ngại, bảo với anh: [Chờ qua thời gian này, em sẽ không bám lấy anh mãi thế này nữa đâu.]
"Tại sao?" Anh không hài lòng mà nhíu mày, "Chu Chu không tìm ông xã thì còn định tìm ai, hửm? Anh c/ầu x/in em bám lấy anh đấy."
"..."
Có người cha ở bên cạnh bầu bạn, bảo bối trong bụng cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Tư Trác Kiêu vẫn đưa tôi đi khám th/ai tổng quát. May mắn là mọi chỉ số đều bình thường. Sau khi kết thúc, anh không đưa tôi về ngay mà lại dẫn tôi đi kiểm tra thanh quản.
Tôi vốn chẳng mấy kỳ vọng vào việc này, dù sao tôi cũng đã mất tiếng nhiều năm. Hơn nữa, lúc trước Ôn gia đưa tôi đến bệ/nh viện, câu trả lời nhận được luôn là không chữa được. Vì vậy, sau khi kiểm tra, nghe bác sĩ nói dây thanh quản của tôi chỉ bị tổn thương và hoàn toàn có khả năng phục hồi thông qua điều trị, tôi đã vô cùng kinh ngạc và vui sướng.
"Chữa." Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe người bên cạnh dùng tông giọng không cho phép thương lượng lên tiếng, "Tôi muốn phương án điều trị tốt nhất."
Sau đó, tôi đã làm rất nhiều cuộc kiểm tra chi tiết. Tư Trác Kiêu thậm chí còn mời nhiều vị bác sĩ danh tiếng để lập thành một đội ngũ chuyên gia, chuyên thảo luận và thực hiện phương án điều trị cho tôi.
Họ phát hiện ra, ngoài tổn thương dây thanh quản, một nguyên nhân quan trọng khiến tôi không thể phát ra tiếng là do từng chịu cú sốc tâm lý cực lớn.
Trong những lời thăm hỏi ôn tồn của bác sĩ tâm lý, tâm trí tôi quay trở lại ngày tuyệt vọng ấy.
Giữa đống đổ nát của ngôi nhà bị sập, mẹ đã lấy thân mình che chở cho tôi. Những giọt m/áu nóng hổi nhỏ xuống bên thái dương, nhuộm đỏ cả hốc mắt tôi thành một màu m/áu. Tôi gào thét, tôi rống lên, muốn truyền âm thanh của mình xuyên qua từng lớp đ/á tảng đang đ/è nén.
Nhưng rất lâu, rất lâu sau đó. Lâu đến mức nhịp tim trên lưng tôi dần trở nên tĩnh lặng, không còn tiếng động; lâu đến mức chính tôi cũng sắp mất đi tri giác.
Vẫn chẳng đợi được một tia sáng nào.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong bệ/nh viện.
Tôi đã được c/ứu, nhưng mẹ — người duy nhất trên đời này đối xử tốt với tôi, đã mãi mãi rời xa tôi vào ngày hôm đó.
"Qua mô tả của cậu, tôi có thể cảm nhận được nỗi đ/au đớn, tuyệt vọng và tự trách trong lòng cậu lúc bấy giờ... Nhưng có một sự thật là, thứ tước đi mạng sống của mẹ cậu là thảm họa thiên nhiên không thể ngăn cản đó. Cậu đã cố gắng hết sức mình, nỗ lực hết mức có thể rồi. Mẹ cậu rất yêu cậu, tin rằng cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, bà ấy cũng tuyệt đối không hối h/ận vì lựa chọn bảo vệ cậu khi đó. Có lẽ, cậu có thể thử tha thứ cho chính mình, bước ra khỏi đống đổ nát tuyệt vọng ấy..."
Tôi ngẩn ngơ chớp mắt, siết ch/ặt lấy bàn tay to lớn đang nắm giữ tay mình.