Có Trăng Quên Đèn

Chương 9

22/05/2024 11:24

9

Đúng như Hạ Lê nói.

Mẹ và anh trai tôi hình như cũng đã chấp nhận chuyện tôi không còn trên đời này nữa.

Bọn họ bắt đầu đặt tình yêu vốn dành cho tôi lên người Hạ Lê.

Lần này, sau khi đưa Hạ Lê về nhà, anh tôi đã mỉm cười nói: “Trước đây mẹ và anh không biết Mạt Mạt đã không còn nữa, em vẫn phải học theo những thói quen sinh hoạt của Mạt Mạt, chắc là vất vả lắm nhỉ?”

Hạ Lê lắc đầu: “Anh, em chẳng thấy vất vả gì cả, khoảng thời gian sống chúng với mọi người, em đã coi mọi người là gia đình thực sự của em rồi.”

Mắt anh tôi đỏ hồng: “Được được được, vậy sau này chúng ta sẽ là người nhà. Căn phòng này đều trang trí theo sở thích của Mạt Mạt, bây giờ em ở, thì cứ trang trí lại theo sở thích của em nhé?”

Một lúc sau mẹ tôi cũng đi đến: “Đống quần áo của Mạt Mạt trẻ con quá, con không cần phải sống dưới cái bóng của Mạt Mạt đâu, quần áo trong tủ của Mạt Mạt đem đi quyên góp đi, mẹ sẽ m/ua đồ mới cho con!”

Bọn họ trông giống một gia đình thật đấy.

Chỉ là ở đó không có tôi mà thôi.

Song đó chỉ mới là bắt đầu.

Tôi trơ mắt nhìn những dấu vết vốn thuộc về tôi trong nhà đều dần dần biến mất.

Đến cả bức ảnh một nhà ba người chúng tôi chụp chung ở phòng khách, cũng biến thành Hạ Lê.

Tất cả những bức ảnh có liên quan đến tôi đều bị cất đi.

Bọn họ bảo sợ mẹ tôi nhìn thấy sẽ lại nhìn vật nhớ người.

Tâm trí tôi trống rỗng, cả người đều lung lay sắp đổ.

Hồi lâu sau mới chầm chậm khóc ra thành tiếng:

“Mẹ ơi, anh ơi… đừng mà! Mọi người nói sẽ không bao giờ cất tấm ảnh đó đi mà, mọi người quên rồi à? Đừng vứt bỏ em… đừng mà…”

“Em chỉ có mọi người thôi… tại sao lại không nghe em nói, mẹ ơi… anh ơi…”

Tôi ngã trên mặt đất.

Nước mắt tuôn ra như đ/ập nước, nhịn thế nào cũng không ngừng lại được.

Thút thít nức nở, khóc đến mức giọng tôi cũng khàn cả đi.

Tôi cứ khóc bất chấp.

Những dấu vết vốn thuộc về tôi trong nhà, cuối cùng cũng biến mất sạch sẽ.

Cuối cùng tôi cũng hiểu câu nói lúc đó của Hạ Lê có ý gì.

Sau này sẽ không còn Ôn Mạt nữa.

Trên tất cả các mặt ý nghĩa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7