Lưu Hùng rõ ràng không thích bị nhiều người chú ý như vậy, hắn nhíu ch/ặt lông mày, liếc tôi một cái đầy khó chịu.

"Đại sư Kiều, nếu có việc gì cứ liên hệ thư ký của tôi, tôi còn có chuyện cần giải quyết."

Tôi cười lạnh một tiếng, buông tay hắn ra.

"Nếu ngài bước ra khỏi cánh cửa này, tối nay ngài sẽ ch*t."

Lưu Hùng: ……………………

Trần Trinh ho nhẹ một tiếng: "Đại sư Kiều, hơi quá rồi, quá rồi đấy."

Hắn hiển nhiên cũng cho rằng tôi phóng đại. Lưu Hùng mới ba mươi mấy tuổi, đang độ thanh niên cường tráng, nhà có bác sĩ riêng, ra đường lại có tám vệ sĩ hộ tống. Người như hắn muốn ch*t cũng không dễ dàng gì.

Lưu Hùng hơi tức gi/ận nhưng vì giáo dưỡng tốt nên không ch/ửi bới.

"Vị đại sư Kiều này, tôi mời cô tới đây là nể mặt lão sư phụ Trần. Phong thủy cần có thực tài thực học, chứ không phải dùng mấy trò huyễn hoặc cùng lời lẽ khoác lác để hù dọa người khác."

Lưu Hùng vừa nói vừa vỗ vỗ cánh tay vừa bị tôi nắm lúc nãy. Tôi cúi nhìn, chiếc đồng hồ kim cương lấp lánh trên cổ tay hắn chói đến nhức mắt.

Tốt lắm, tên đàn ông này, sự giàu có của anh đã c/ứu mạng anh đấy.

"Mấy ngày nay có bị yếu sinh lý không? Bạn gái không phàn nàn gì sao?"

Lời tôi vừa dứt, biểu cảm Lưu Hùng lập tức biến sắc. Hắn như bị bóp nghẹt cổ, đột nhiên trợn mắt há mồm, sau đó cảnh giác liếc nhìn xung quanh rồi áp sát vào tai tôi thì thào:

"Khụ... khụ... cô nói nhỏ chút đi..."

Lưu Hùng giả vờ ho mấy tiếng, hạ giọng xuống:

"Đại sư Kiều... sao cô biết được chuyện này?"

Tôi đưa tay chạm vào vùng thận của hắn, quả nhiên lạnh ngắt, da thịt đã hơi cứng lại. Sau khi sờ xong hai bên thận, tôi lại vỗ vỗ cái bướu phú quý sau gáy hắn.

"Cái bướu này trên cổ, biết trong đó là gì không?"

"Toàn là tử khí chất đống trong đó đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
11 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm