Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 3

01/04/2026 20:29

Ta lười để ý đến mấy lời nhảm nhí này của hắn, trực tiếp cầm th/uốc mỡ lên bắt đầu bôi th/uốc.

Hắn cũng không vùng vẫy nữa, nhíu mày vẫn còn đang suy ngẫm về chuyện cọ vào lòng bàn tay ta khi nãy.

Tiếc là thần trí của hắn đã ch/áy đến mức có chút hỗn lo/ạn, nghĩ mãi cũng không ra manh mối gì.

Trong chốc lát, cả hai đều không nói gì.

Ngọn nến tỏa ra ánh sáng yếu ớt, để nhìn rõ vết thương của hắn, ta buộc phải ghé sát lại gần.

Khi quấn băng, ta cố gắng khôi phục lại hình dạng ban đầu để hắn không nhận ra sơ hở.

Sau một nén nhang, ta thắt cái nút cuối cùng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vừa định ngẩng đầu nói gì đó với hắn, không ngờ Tống Văn Cảnh lúc này cũng đang cúi đầu nhìn ta.

Thế là môi ta bất ngờ quẹt qua môi hắn.

Tống Văn Cảnh sốt đến mức quá khó chịu, ánh mắt đang tỉnh táo cũng dần trở nên mờ mịt.

Hắn cảm nhận được một vệt mát lạnh, liền vô thức đuổi theo, muốn có được nhiều hơn. Bàn tay còn lại lại một lần nữa phủ lên cổ tay hơi lạnh của ta.

Ta bị hành động này của hắn làm cho gi/ật mình, nhất thời không vùng ra được. Định hét bảo hắn tỉnh táo lại, kết quả vừa mở miệng, hắn đã hôn sâu hơn.

Giống như chú chó ngậm ch/ặt miếng th!t không chịu nhả, cứ lặp đi lặp lại việc nghiền ngẫm.

Hệ thống trong đầu ta phát ra cảnh báo: [Đừng hôn nữa, đừng hôn nữa! Nụ hôn đầu của phản diện phải dành cho nữ chính chứ!!!]

Trong lúc cấp bách, ta trực tiếp cắn vào môi hắn một cái. Tống Văn Cảnh đ/au đớn buông ra, cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút.

Màu môi vốn còn nhợt nhạt lúc nãy, giờ đây ứa ra những giọt m/áu, đỏ đến chói mắt.

Hắn nhíu ch/ặt mày, nhìn ta với ánh mắt không rõ ý vị. Không đợi hắn kịp nói gì, ta trực tiếp đổi một lọ nước mất trí nhớ. Sau đó đổ vào miệng hắn.

Đổ xong, nhân lúc hắn còn chưa tỉnh táo, ta vội vàng chạy trốn khỏi đó.

Một đêm trôi qua không chút hiểm nguy.

Ngày hôm sau.

Khi gặp lại Tống Văn Cảnh, sắc mặt hắn đã tốt hơn nhiều. Vẻ mặt hắn nhìn ta lại trở về sự lạnh lùng, xem ra là không nghi ngờ gì về việc ta băng bó tối qua.

Ngay lúc ta tưởng đã lấp li /ếm qua chuyện, bỗng nhiên nghe thấy hắn u u uất uất hỏi: “Ngưng Ngọc, vết thương trên môi ta từ đâu mà có?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa hoa sương gió

Chương 13
Nhà giam Dịch Đình lại có thêm một phạm nhân mới. Nghe nói người này phạm tội mưu phản. Cai ngục trưởng bảo ta xách dụng cụ tra tấn vào, "hầu hạ" y thêm một trận cho ra trò. Vừa bước vào đại lao, ta đã không chút khách khí, tung mạnh một cú đá vào thân thể bê bết máu của người kia: "Đã vào đến nơi này rồi thì đừng hòng sống những ngày dễ chịu." Người đó khẽ rên lên một tiếng. Rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim ta như ngừng đập. Đó là gương mặt mà suốt đời này ta cũng không thể quên. Tiêu Bắc Tề. Vị Nhiếp Chính Vương từng một tay che trời, giết người không chớp mắt. Nhưng cũng chính là người duy nhất đã cứu đệ đệ ta trên chiến trường năm ấy. Là người đã cho ta một nơi nương thân, giúp ta có chỗ đứng trong cuộc đời này.
159
6 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn Cùng Phòng Hình Như Là Bạn Trai Qua Mạng Của Tôi

Chương 15
Tôi là người ở quê. Ngày đầu tiên lên thành phố nhập học, tôi đã kết thù với cậu bạn cùng phòng vừa độc miệng vừa mắc bệnh sạch sẽ, lại còn là rich kid. “Cái bao tải rắn của cậu có thể dời ra chỗ khác được không? Chắn hết lối đi rồi.” Cậu ta trông cao quá, cũng dữ quá. Tôi không dám cãi, chỉ đành hèn hèn lấy điện thoại ra nhắn cho người yêu qua mạng. 【Cún con, bạn cùng phòng mới dữ quá, em cảm giác cậu ta cực kỳ ghét em.】 【Phải được cún con gửi một tấm ảnh cơ bụng thì em mới thấy được an ủi.】 Bạn trai rất nhanh đã gửi ảnh tám múi tới, rồi nhắn lại: 【Bé yêu đừng buồn, anh mua cho em ít đồ ngọt nhé. Ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn đó!】 Tôi quên đổi địa chỉ, đồ ăn vặt gửi thẳng về quê. Một tuần sau, tôi xách cái bao tải rắn thở hồng hộc quay về ký túc xá. Bạn cùng phòng độc miệng trừng mắt nhìn đống đồ ăn vặt nhập khẩu trong túi. “Đống này cậu trộm ở đâu ra?”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
19