Đấu Giá Nguy Hiểm

Chương 17

08/12/2025 18:44

Nhìn thấy hai chữ “thí nghiệm”, tim tôi như thắt lại.

Cách đây không lâu, Viện có họp và đề cập đến thí nghiệm này.

Nhưng mức độ tà/n nh/ẫn của nó không khác gì giải phẫu cơ thể sống.

Loại th/uốc được sử dụng là th/uốc đặc trị mới được nghiên c/ứu, có thể duy trì hoạt tính tối đa của cơ thể, đảm bảo đối tượng không ch*t trong quá trình thí nghiệm.

Tác dụng nhanh, dĩ nhiên tác dụng phụ cũng cực lớn.

Nó sẽ phá hủy tối đa các chức năng khác của cơ thể mỹ nhân ngư, bao gồm cả hệ miễn dịch.

Đúng như tin nhắn đã nói:

Một mũi tiêm, là phế hoàn toàn.

Thế nhưng, tôi nhớ rõ đề xuất này đã bị bác bỏ, chính vì nó có khả năng đe dọa đến tính mạng của nhân ngư, dù sao thì đây cũng là mỹ nhân ngư mà Viện đã phải tốn rất nhiều tiền mới có được.

Sao bây giờ lại đột nhiên phải thực hiện?

Tôi vội vã chạy đến.

Khi đến Viện nghiên c/ứu, nhiều đồng nghiệp đã bắt đầu công tác chuẩn bị.

Tôi chặn một người trong số họ lại. Vừa đi vừa hỏi:

“Lão đại trước đây không phải còn lên án đề xuất này là mất nhân tính sao? Sao bây giờ lại vội vàng dùng th/uốc? Th/uốc đó là th/uốc cấm cơ mà, lão đại phát đi/ên rồi à?”

Đồng nghiệp rõ ràng cũng cảm thấy bất lực. Anh ta nhìn quanh rồi kéo tôi vào góc tường thì thầm:

“Lão đại? Lão đại có tiếng nói gì chứ? Đây là do ông chủ rót vốn yêu cầu. Chúng ta đều là nhân viên làm thuê, biết làm sao được? Chuyện một thương gia giàu có bị ch*t đuối ngoài biển gần đây, cậu biết chứ?”

Tôi gật đầu, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Thấy tôi biết, đồng nghiệp liền nói tiếp:

“Là tin đồn vỉa hè thôi, nghe chơi vậy nhé. Sau khi thương gia kia ch*t, người nhà dọn dẹp di vật thì tìm thấy một chồng tài liệu về mỹ nhân ngư, trong đó viết về tính khả thi của việc chế tạo mỹ nhân ngư thành dược liệu và tác dụng của nó. Họ nói, nếu chế thành th/uốc thì nó giống như th/uốc trường sinh bất lão vậy, bệ/nh nặng đến mấy cũng chữa được. Nghe vô lý đúng không? Sao có thể thần kỳ đến thế?”

“Nhưng người có tiền lại cứ tin điều đó. Ông chủ của Viện chúng ta cũng là người giàu không còn gì để giàu hơn nữa, nếu không thì sao bình thường lại duyệt tiền nhanh gọn thế. Khi ông ấy biết chuyện này, ông đã m/ua lại với giá cao những tài liệu mà thương gia kia để lại, chỉ để thực hiện thí nghiệm này. Đề xuất đó ban đầu Lão đại đã bác bỏ thẳng thừng, không gửi lên, ai ngờ tên Lý Đông lại nhiều chuyện, cố tình đến trước mặt ông chủ lớn ca ngợi phương án này tuyệt vời ra sao, thế là ông chủ chốt luôn.”

“Chỉ một câu nói thôi, tất cả chúng ta phải chạy rã cả chân, haiz, tội nghiệp cho con mỹ nhân ngư đó, vô cớ phải chịu khổ.”

Nghe xong, tôi cười gi/ận dữ. Không nhịn được ch/ửi thề một câu:

Thật sự không phải là người!

Nghĩ lại vẫn thấy vô lý.

“Không phải, ông chủ lớn đi/ên rồi à? Thí nghiệm này là phạm pháp mà? Ông ta không cần mạng nữa sao?”

Nghe vậy, đồng nghiệp mỉm cười.

“Cậu sai rồi, chính là vì ông ta quá quý mạng sống của mình. Chúng ta đều đã ký thỏa thuận bảo mật, hơn nữa ông ta giàu có đến thế, ai rảnh rỗi đi phơi bày ông ta ra ánh sáng? Chẳng lẽ sợ mình sống quá tốt sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm