Nhưng người quen biết tôi có thể nhận ra ngay.

Bức ảnh tưởng chừng kí/ch th/ích, thực chất chẳng lộ chỗ nào, chính điều này lại khiến người ta liên tưởng vô hạn.

Mặt đỏ bừng, tôi chỉnh sửa lại bảng tin rồi đăng.

Lần này tôi không dám xem nhiều.

Sợ Phó Tự Hành cho rằng cách này vẫn chưa đủ, đổi sang kiểu kí/ch th/ích hơn.

May là anh không có ý đó.

Chỉ xin địa chỉ nhà tôi rồi lái xe đưa tôi về.

Nhưng ngay khi tôi sắp buông lỏng cảnh giác.

Anh lại lên tiếng.

"Sau này nếu gặp phải người khó chịu như thế, nhớ nói với anh nhé. Dù sao giờ chúng ta đã là người yêu rồi."

Trong lòng tôi xao động.

Rồi nở nụ cười nhẹ gật đầu đồng ý.

Đây chính là cảm giác được che chở sao?

Nhưng tốt nhất vẫn nên tránh để Phó Tự Hành tiếp xúc với những kẻ đó.

Biết đâu...

Họ lại để mắt tới anh, tranh giành bạn trai của tôi thì sao?

Thế là tôi trở về nhà.

Nhưng khi nằm trên giường, tim vẫn còn đ/ập thình thịch.

Không ngờ người thế giới này lại cởi mở đến thế.

Nghĩ đến cách Phó Tự Hành gọi tôi là bảo bảo, thân quen như thể chúng tôi không phải mới hẹn hò từ sáng nay.

Mà đã yêu nhau nhiều năm vậy.

Nhưng phải thừa nhận.

Tôi thực sự thích kiểu này.

Cũng không trách được tính đa nghi của mình.

Ai đến thế giới xa lạ này mà luôn bị người khác để ý.

Chẳng phải đều sinh lòng nghi ngờ sao?

Huống chi là người bình thường như tôi.

Cảm giác về Phó Tự Hành có chút kỳ lạ, nhưng cụ thể kỳ lạ ở đâu thì tôi không nói rõ được.

Nghĩ đi nghĩ lại.

Thôi đừng nghĩ nữa.

Dù sao anh cũng không thể lừa gạt tôi điều gì.

Hơn nữa tôi đã x/á/c nhận rồi, anh không có tuyến thể như Alpha hay Omega.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
3 Đồng nữ Chương 7
12 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm