Nhưng người quen biết tôi có thể nhận ra ngay.
Bức ảnh tưởng chừng kí/ch th/ích, thực chất chẳng lộ chỗ nào, chính điều này lại khiến người ta liên tưởng vô hạn.
Mặt đỏ bừng, tôi chỉnh sửa lại bảng tin rồi đăng.
Lần này tôi không dám xem nhiều.
Sợ Phó Tự Hành cho rằng cách này vẫn chưa đủ, đổi sang kiểu kí/ch th/ích hơn.
May là anh không có ý đó.
Chỉ xin địa chỉ nhà tôi rồi lái xe đưa tôi về.
Nhưng ngay khi tôi sắp buông lỏng cảnh giác.
Anh lại lên tiếng.
"Sau này nếu gặp phải người khó chịu như thế, nhớ nói với anh nhé. Dù sao giờ chúng ta đã là người yêu rồi."
Trong lòng tôi xao động.
Rồi nở nụ cười nhẹ gật đầu đồng ý.
Đây chính là cảm giác được che chở sao?
Nhưng tốt nhất vẫn nên tránh để Phó Tự Hành tiếp xúc với những kẻ đó.
Biết đâu...
Họ lại để mắt tới anh, tranh giành bạn trai của tôi thì sao?
Thế là tôi trở về nhà.
Nhưng khi nằm trên giường, tim vẫn còn đ/ập thình thịch.
Không ngờ người thế giới này lại cởi mở đến thế.
Nghĩ đến cách Phó Tự Hành gọi tôi là bảo bảo, thân quen như thể chúng tôi không phải mới hẹn hò từ sáng nay.
Mà đã yêu nhau nhiều năm vậy.
Nhưng phải thừa nhận.
Tôi thực sự thích kiểu này.
Cũng không trách được tính đa nghi của mình.
Ai đến thế giới xa lạ này mà luôn bị người khác để ý.
Chẳng phải đều sinh lòng nghi ngờ sao?
Huống chi là người bình thường như tôi.
Cảm giác về Phó Tự Hành có chút kỳ lạ, nhưng cụ thể kỳ lạ ở đâu thì tôi không nói rõ được.
Nghĩ đi nghĩ lại.
Thôi đừng nghĩ nữa.
Dù sao anh cũng không thể lừa gạt tôi điều gì.
Hơn nữa tôi đã x/á/c nhận rồi, anh không có tuyến thể như Alpha hay Omega.