Nghe đến cái tên món ăn ấy, ta gi/ật mình.

Tiêu Ngọc Minh sinh ra lớn lên ở kinh thành, sao lại thích ăn món này?

Món gà om mỡ hành vốn là đặc sản quê ta – thôn Nam Bình.

Xưa kia, thứ mà Dung Nghiên thích nhất cũng chính là món ấy.

Nhưng gà trong nhà đa phần giữ lại đẻ trứng hoặc đem ra chợ b/án, bình thường tiếc chẳng nỡ ăn, nhiều lắm chỉ ngày tết mới được một bữa.

Trước khi Dung Nghiên vào kinh ứng thí, ta đã nấu một con cho hắn.

Ta tiếc chẳng dám ăn nhiều, chỉ ôm cái bánh bao nhai cho đỡ đói.

Hắn như mọi lần, gắp cái cánh gà ta thích nhất đặt vào bát ta:

“Nương tử, lần này nếu ta đỗ cao, ắt chẳng phụ nàng.”

“Nhất định chàng sẽ đỗ.”

“Sau này muốn ăn gì thì ăn, nàng không cần phải tần tảo thế nữa. Ta làm quan, bổng lộc đều giao nàng quản, nàng thích m/ua gì thì m/ua.”

Hắn nắm lấy tay ta.

Những lời ngọt lành ấy vẫn văng vẳng bên tai, giờ nhớ lại chỉ thêm châm chọc.

Rõ ràng ta chỉ còn h/ận, vậy mà nghĩ đến vẫn đ/au thắt từng cơn, nước mắt suýt nữa rơi.

Để giấu tâm tình, ta chui ngay vào lòng Tiêu Ngọc Minh, giả vờ nũng nịu.

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

Kẻ không biết, còn tưởng hắn đang dỗ dành ta.

Sau khi hắn rời đi, ta lập tức lao vào phòng bếp.

Để che giấu việc bản thân vốn biết nấu nướng, ta cố tình làm ch/áy khét vài con gà, suýt nữa cho n/ổ cả gian bếp, động tĩnh ầm ĩ như trời long đất lở.

Để người trong phủ đều biết rằng ta vì Thủ phụ đại nhân mà dụng tâm đến nhường nào.

Sau rất nhiều lần “thất bại”, đến một ngày đẹp trời, ta mới đem được món gà om mỡ hành đặt lên bàn hắn.

Tiêu Ngọc Minh nhìn món ăn trong dĩa, như ngây như dại, hồi lâu không động đũa.

Khi ngẩng lên, trong mắt hắn lại chứa thứ cảm xúc khó gọi tên –

tựa hồ đã từng gặp, giống như mềm mại, thương tiếc, hay… áy náy?

Không rõ, cũng chẳng nói nổi.

Hẳn là ta nhìn nhầm rồi.

Ta vội nói:

“Có phải món thiếp làm… không hợp khẩu vị đại nhân?”

“Không.”

Khóe môi hắn run khẽ.

“Món nàng làm… là ngon nhất thiên hạ.”

Ta choáng váng.

Thủ phụ đại nhân, rõ ràng người còn chưa động một đũa!

Hắn kéo ta ngồi xuống, bảo người mang thêm bát đũa:

“Về sau mỗi bữa cơm, chúng ta cùng ăn.”

“Được không, phu nhân?”

Thấy ta không dám đáp, hắn hỏi lại lần nữa.

Hắn gọi ta là phu nhân.

Chỉ có chính thất mới được xưng như thế.

Ta chẳng qua là một trong vô số tiểu thiếp, lại xuất thân thanh lâu; hắn gọi vậy chẳng khác nào đẩy ta vào đường ch*t.

Ta hoảng đến mức suýt quỳ xuống, may bị hắn kéo lại, đ/è vai ta xuống chiếc ghế ngang hàng với mình.

“Phu nhân không cần câu nệ, càng không cần sợ ta.”

Hắn gắp cánh gà đặt vào bát ta, động tác thuần thục hệt như đã quen từ lâu:

“Ta nói nàng là phu nhân ta, thì nàng chính là phu nhân ta.”

Rồi hắn mới gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, nhấm nháp hồi lâu, thốt lên:

“Đây là thứ ngon nhất… ta từng ăn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất