Nghe đến cái tên món ăn ấy, ta gi/ật mình.

Tiêu Ngọc Minh sinh ra lớn lên ở kinh thành, sao lại thích ăn món này?

Món gà om mỡ hành vốn là đặc sản quê ta – thôn Nam Bình.

Xưa kia, thứ mà Dung Nghiên thích nhất cũng chính là món ấy.

Nhưng gà trong nhà đa phần giữ lại đẻ trứng hoặc đem ra chợ b/án, bình thường tiếc chẳng nỡ ăn, nhiều lắm chỉ ngày tết mới được một bữa.

Trước khi Dung Nghiên vào kinh ứng thí, ta đã nấu một con cho hắn.

Ta tiếc chẳng dám ăn nhiều, chỉ ôm cái bánh bao nhai cho đỡ đói.

Hắn như mọi lần, gắp cái cánh gà ta thích nhất đặt vào bát ta:

“Nương tử, lần này nếu ta đỗ cao, ắt chẳng phụ nàng.”

“Nhất định chàng sẽ đỗ.”

“Sau này muốn ăn gì thì ăn, nàng không cần phải tần tảo thế nữa. Ta làm quan, bổng lộc đều giao nàng quản, nàng thích m/ua gì thì m/ua.”

Hắn nắm lấy tay ta.

Những lời ngọt lành ấy vẫn văng vẳng bên tai, giờ nhớ lại chỉ thêm châm chọc.

Rõ ràng ta chỉ còn h/ận, vậy mà nghĩ đến vẫn đ/au thắt từng cơn, nước mắt suýt nữa rơi.

Để giấu tâm tình, ta chui ngay vào lòng Tiêu Ngọc Minh, giả vờ nũng nịu.

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

Kẻ không biết, còn tưởng hắn đang dỗ dành ta.

Sau khi hắn rời đi, ta lập tức lao vào phòng bếp.

Để che giấu việc bản thân vốn biết nấu nướng, ta cố tình làm ch/áy khét vài con gà, suýt nữa cho n/ổ cả gian bếp, động tĩnh ầm ĩ như trời long đất lở.

Để người trong phủ đều biết rằng ta vì Thủ phụ đại nhân mà dụng tâm đến nhường nào.

Sau rất nhiều lần “thất bại”, đến một ngày đẹp trời, ta mới đem được món gà om mỡ hành đặt lên bàn hắn.

Tiêu Ngọc Minh nhìn món ăn trong dĩa, như ngây như dại, hồi lâu không động đũa.

Khi ngẩng lên, trong mắt hắn lại chứa thứ cảm xúc khó gọi tên –

tựa hồ đã từng gặp, giống như mềm mại, thương tiếc, hay… áy náy?

Không rõ, cũng chẳng nói nổi.

Hẳn là ta nhìn nhầm rồi.

Ta vội nói:

“Có phải món thiếp làm… không hợp khẩu vị đại nhân?”

“Không.”

Khóe môi hắn run khẽ.

“Món nàng làm… là ngon nhất thiên hạ.”

Ta choáng váng.

Thủ phụ đại nhân, rõ ràng người còn chưa động một đũa!

Hắn kéo ta ngồi xuống, bảo người mang thêm bát đũa:

“Về sau mỗi bữa cơm, chúng ta cùng ăn.”

“Được không, phu nhân?”

Thấy ta không dám đáp, hắn hỏi lại lần nữa.

Hắn gọi ta là phu nhân.

Chỉ có chính thất mới được xưng như thế.

Ta chẳng qua là một trong vô số tiểu thiếp, lại xuất thân thanh lâu; hắn gọi vậy chẳng khác nào đẩy ta vào đường ch*t.

Ta hoảng đến mức suýt quỳ xuống, may bị hắn kéo lại, đ/è vai ta xuống chiếc ghế ngang hàng với mình.

“Phu nhân không cần câu nệ, càng không cần sợ ta.”

Hắn gắp cánh gà đặt vào bát ta, động tác thuần thục hệt như đã quen từ lâu:

“Ta nói nàng là phu nhân ta, thì nàng chính là phu nhân ta.”

Rồi hắn mới gắp một miếng th!t bỏ vào miệng, nhấm nháp hồi lâu, thốt lên:

“Đây là thứ ngon nhất… ta từng ăn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
5 Tóc Xác Chương 12
7 Đỉa Thành Tinh Chương 12.
11 Khỉ báo tang Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhờ đôi mắt âm dương, ta chọn phu quân cho tiểu thư

Chương 6
Vân Sương từ thuở lọt lòng đã mang đôi mắt âm dương, vì thế mà bị gia tộc ruồng bỏ, may nhờ tiểu thư nhà họ Ôn cưu mang. Khi vị hôn phu của tiểu thư tới cửa, nàng bàng hoàng nhìn thấy quanh cổ kẻ ấy quấn chặt một xác hài nhi! Sau khi âm thầm điều tra, chân tướng về việc công tử họ Thẩm tư thông cùng chị dâu góa phụ, lại nhẫn tâm sát hại chính cốt nhục của mình dần lộ diện. Nhờ đó, tiểu thư hủy bỏ hôn ước, tránh được kiếp nạn. Về sau, nàng lại phát hiện những âm mưu đằng sau việc công tử nhà họ Lý ngược đãi súc vật, cùng cái chết đầy uẩn khúc của biểu huynh. Vân Sương dựa vào năng lực nhìn thấy quỷ hồn, dọc đường giúp người hành thiện, được Ninh Vương trọng vọng, cuối cùng cùng tiểu thư dắt tay nhau tiến về kinh thành. Đây là câu chuyện huyền nghi, kết hợp bối cảnh cổ đại, yếu tố linh dị cùng tình nghĩa khuê mật thắm thiết.
Cổ trang
Kinh dị
35