“Cậu tỉnh rồi à? Giờ cảm thấy sao rồi?”

Tôi chậm rãi mở mắt. Trước mắt là một bóng người lờ mờ.

Theo phản xạ, tôi gọi khẽ một tiếng: “Tần Dịch…”

Cô ấy đưa tay sờ trán tôi:

“Cậu đang gọi Tần Dịch à?”

Khi tầm nhìn dần rõ ràng, tôi mới nhận ra… người đứng trước mặt là một cô gái.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn là… cô ấy cũng là một nhân ngư.

“Cậu cũng trốn thoát à? Giờ Đế quốc thế nào rồi?”

Cô gái kia tỏ vẻ khó hiểu:

“Trốn? Tại sao phải trốn? Đế quốc thế nào mình không rõ, mình đâu phải nhân ngư được chọn để sống ở đó.”

Tôi sững người. Không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Nhân ngư được chọn sống ở Đế quốc là sao?

“Cậu trông vẫn chưa khỏe lắm, nghỉ thêm chút nữa đi.”

Tôi lắc đầu, môi mấp máy, đắng chát nói:

“Không… tôi không phải Tần Dịch. Tôi là Ôn Nhĩ.”

“Vậy Tần Dịch là ai vậy?”

Tôi khựng lại:

“Là người tôi yêu.”

Cô gái gật đầu, như đã hiểu:

“Vậy à. Mình tên An Yên, cậu có thể gọi mình là An An.”

Tôi quan sát xung quanh — rõ ràng vẫn đang ở trong biển.

Nhưng đây là ngoài ranh giới của Đế quốc. Vậy nơi này vốn đã có nhân ngư sinh sống sao?

【Tiểu Ngư à, đây mới thực sự là quê hương của em. Nhân ngư tộc đều sống ở đây cả.】

【Đúng vậy, vốn dĩ nhân loại và nhân ngư có hiệp ước với nhau, nhưng giới cấp cao của Đế quốc vì lòng tham mà nh/ốt những nhân ngư được chọn, xem họ như công cụ.】

【Nội chiến Đế quốc lần này cũng bắt nguồn từ việc này.】

Thông tin hỗn lo/ạn ập vào đầu tôi. Tôi li/ếm nhẹ môi, nhìn An An trước mặt.

Có quá nhiều thứ… tôi cần hỏi rõ.

“An An, mình muốn hỏi cậu vài chuyện.”

Cô ấy mỉm cười hiền hòa:

“Được mà.”

Dưới những dòng bình luận cuộn trào và lời kể của An An, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ bóng tối đằng sau Đế quốc.

Từ rất lâu, hoàng đế Đế quốc từng ký hiệp ước với hoàng tộc nhân ngư.

Tộc nhân ngư sẽ chọn ra những người phù hợp, đưa đến Đế quốc sinh sống để giúp chữa lành tinh thần lực.

Đổi lại, Đế quốc phải đối đãi công bằng, gửi tài nguyên đến bộ lạc nhân ngư, đôi bên cùng có lợi.

Nhưng theo thời gian, hoàng đế Đế quốc đã tự ý bóp méo bản chất của hiệp ước, giam giữ nhân ngư được chọn, không cho họ rời đi.

Con cái của những nhân ngư đó còn bị tẩy n/ão rằng Đế quốc đang bảo vệ họ, và khi trưởng thành sẽ trở thành công cụ chữa tinh thần lực.

Ngay cả phòng thí nghiệm nơi tôi lớn lên… cũng là một phần trong kế hoạch đó.

Tần Dịch từng tình cờ phát hiện rồi phá hủy phòng thí nghiệm kia.

Kể từ đó, Đế quốc không còn cung cấp “nước mắt thật” cho anh, nhân ngư vì sợ hãi nên cũng không dám đứng về phía anh.

Đế quốc chờ đợi tinh thần lực của Tần Dịch sụp đổ, để mọi thứ quay lại như cũ.

Nhưng chính lựa chọn của tôi — khiến tinh thần lực anh ấy hồi phục, và âm thầm liên kết với các phe chống đối trong nội bộ, lật đổ toàn bộ thế lực tội á/c ấy.

Vì sao tộc nhân ngư vẫn không phản ứng gì?

Vì ban đầu, Đế quốc vẫn thực hiện đúng thỏa thuận. Nhiều nhân ngư thích nghi tốt đã quyết định định cư lâu dài.

Tộc nhân ngư luôn tôn trọng lựa chọn của từng cá thể.

Tôi kể cho An An tất cả những gì mình từng trải qua.

Gương mặt cô ấy đầy gi/ận dữ, vẻ đẹp thanh tú bị méo mó vì c/ăm phẫn.

“Ôn Nhĩ, chúng ta phải báo lên điện hạ nhân ngư hoàng! Tộc nhân ngư không dễ bị b/ắt n/ạt vậy đâu!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cửa phòng khóa chặt, trang sức trên bàn ghi lại ba lần mẹ qua đời

Chương 12
Trong đêm bão, chuyên gia giám định trang sức Đường Dĩ Ninh và chị gái Dĩ An bị mắc kẹt tại căn phòng áp mái của một khách sạn cũ sắp bị phá dỡ. Trên bàn là ba món đồ trang sức bằng bạc, mỗi món đều khắc một "ngày mất" liên quan đến người mẹ của họ. Dĩ Ninh nhận ra từ lớp oxy hóa rằng các vết khắc không được tạo ra cùng một thời điểm. Sau đó, cô dần dần tháo gỡ dòng thời gian thông qua hồ sơ thẻ phòng, dữ liệu hậu trường từ tài khoản mạng xã hội cũ của mẹ và những vết khắc trên khung cửa sổ. Cô nhanh chóng nhận ra mối nguy hiểm thực sự không nằm ở việc ngày nào là giả, mà là mỗi ngày đều đại diện cho một sự thật khác nhau: ngày mẹ chủ động chấm dứt thân phận nhà thiết kế cũ, ngày bà thực sự rời bỏ gia đình, và cột mốc pháp lý tuyên bố bà đã qua đời. Điều khó chấp nhận hơn cả là chị gái cô đã nhận sự hỗ trợ từ đối tác cũ của mẹ suốt nhiều năm, đồng thời giữ im lặng trong suốt quá trình tuyên bố tử vong và phân chia di sản. Nếu hai người công khai toàn bộ bằng chứng, di sản hiện tại của hai chị em sẽ phải tính toán lại; nếu tiếp tục im lặng, người đối tác cũ của mẹ sẽ phải gánh chịu cáo buộc lừa đảo không thuộc về bà. Trong lúc đếm ngược đến giờ phá dỡ và tòa nhà bị phong tỏa bởi mưa bão, Dĩ Ninh phải quyết định xem mình muốn một "ngày mất" dễ tin nhất, hay một hồ sơ đầy đủ mà chính cô cũng phải gánh vác trách nhiệm.
0
Lục Ly Chương 9