Theo lý mà nói, tôi không nên biết Lục Vân Tranh là Nhị hoàng tử.
“…đi tìm tên Lục Vân Tranh ngốc nghếch kia.”
Tôi cưỡng ép bẻ câu nói sang hướng khác.
Cố Nghiễn Nam lại bật cười đầy kỳ quái.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ, hóa ra trong lòng cậu, Lục Vân Tranh là loại người như vậy.”
“Thế thì tôi yên tâm rồi.”
Hả?
đá/nh giá gì?
Yên tâm chuyện gì?
Dù không hiểu, tôi vẫn phối hợp gật đầu.
“Đúng, đúng, đúng!”
7
Trên đường, tôi hỏi bạn học vị trí của Lục Vân Tranh.
Dưới ánh mắt mờ ám của họ, mặt tôi không kiểm soát được đỏ lên.
Thật tình.
Sao ai cũng nhiều chuyện như vậy?
Khi tìm thấy Lục Vân Tranh, hắn đang lau chùi cơ giáp chiến đấu.
Thấy tôi đến, hắn lạnh mặt ném giẻ lau sang một bên, ngồi xuống tảng đ/á gần đó. Tay dài chân dài, tư thế vô cùng nổi bật.
“Tìm tôi?”
Đứng trước mặt hắn, đầu óc tôi lập tức tê liệt.
Phải mở miệng thế nào đây?
“Chuyện… chuyện tối qua tôi đều biết rồi!”
Tôi bất chấp tất cả nói thẳng.
Lần này Lục Vân Tranh không thể tiếp tục giả ngốc nữa chứ?
Lục Vân Tranh đi đến bên cơ giáp, mở khoang điều khiển, sau đó lấy một chiếc hộp nhỏ trong thùng bên cạnh đưa cho tôi.
“Sáng nay tôi cho người bí mật đưa vào.”
Tôi sững lại.
“Cho tôi sao?”
Mở ra xem, quả nhiên là đồ cho tôi.
Một hộp đầy th/uốc ức chế dành cho Omega, tổng cộng sáu ống.
“Sáu ống này đủ để cậu dùng đến khi kỳ kiểm tra dã ngoại kết thúc.”
“Nếu không đủ… khụ, cậu có thể đến tìm tôi.”
Gương mặt lạnh lùng của Lục Vân Tranh hơi ửng đỏ.
Thấy hắn như vậy, tôi vốn hùng hổ đến tính sổ cũng bất giác cảm thấy ngượng.
“…Cảm ơn.”
Hai người đỏ mặt đứng ngốc trước mặt nhau hồi lâu.
Bầu không khí mờ ám lặng lẽ lan ra.
Tôi cất th/uốc ức chế vào túi, quay đầu định đi.
Lục Vân Tranh phía sau bỗng lên tiếng.
“Chuyện tối qua, tôi sẽ giữ bí mật cho hai người.”
Tôi tùy ý gật đầu.
Đi được hai bước, tôi lập tức quay phắt lại nhìn hắn.
Hắn có ý gì?
Không phải hắn đã đá/nh dấu tạm thời tôi sao?
“Không phải… cậu?”
Lục Vân Tranh cũng sững người.
“Cậu tưởng… là tôi?”
Tôi ch*t lặng.
Phản ứng của Cố Nghiễn Nam không giống giả vờ.
Lục Vân Tranh lại nói không phải hắn.
Nếu cả hai đều không nói dối, người đá/nh dấu tôi rốt cuộc là ai?
Chẳng lẽ là một Alpha cùng khóa tình cờ đi ngang qua trong đợt huấn luyện dã ngoại này?
8
Trong đầu tôi chỉ còn duy nhất một câu hỏi.
Rốt cuộc là ai đã đá/nh dấu tạm thời tôi?
Cho đến khi tập hợp đi huấn luyện, tôi quay đầu nhìn thấy Lâm Bạc Dư đang đi bên cạnh.
Cố Nghiễn Nam không biết ai đã đá/nh dấu tôi.
Lục Vân Tranh biết, nhưng hỏi hắn câu này thật sự quá x/ấu hổ.
Vậy nên…
Hay là tôi hỏi thẳng Lâm Bạc Dư?
Mọi người đều là Omega.
Nếu cậu ấy ngửi thấy mùi, chắc sẽ thông cảm cho tôi chứ?
Đến giờ nghỉ trưa, tôi lén vỗ lên bàn tay thon dài trắng nõn của Lâm Bạc Dư, sau đó đi/ên cuồ/ng chớp mắt ra hiệu.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ, mắt cậu bị chuột rút à?”
Sắc mặt Cố Nghiễn Nam không được tốt, ngoài cười trong không cười nhìn tôi “quyến rũ” Lâm Bạc Dư.
Lục Vân Tranh liếc tôi một cái rồi đứng dậy.
“Muốn đi vệ sinh?”
“Tôi đi cùng cậu.”
“Hả?”
Tôi nhìn Lâm Bạc Dư, lại nhìn Lục Vân Tranh đang lạnh mặt chờ mình.
Sắc mặt hắn quá khó coi, tôi hơi sợ.
“Vậy đi…”
Tôi còn chưa nói xong, Lâm Bạc Dư đột nhiên nắm tay tôi đứng dậy, mỉm cười vô cùng dịu dàng.
“Tinh Nhiễm muốn tôi đi cùng.”
“Chắc cậu ấy có chuyện muốn nói riêng với tôi, để tôi đi là được.”
Tôi đứng bên cạnh đi/ên cuồ/ng gật đầu.
Cố Nghiễn Nam lại đặt thức ăn xuống, đứng lên kéo tôi vào lòng.
Giọng nói ẩn chứa ý đe dọa.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ, có chuyện gì mà tôi không thể biết sao?”
Có thì có.
Nhưng chuyện này thật sự không thể nói cho cậu!
Ánh mắt cầu c/ứu của tôi lướt qua Lâm Bạc Dư, cuối cùng dừng trên người Lục Vân Tranh, người đã biết bí mật của tôi.
“Anh… anh Lục đi cùng tôi đi!”
Vừa nói xong, sắc mặt Cố Nghiễn Nam lập tức lạnh xuống.
Lâm Bạc Dư cũng cau mày.
Lục Vân Tranh dùng một tay giữ cổ tay tôi, vẻ mặt lộ ra chút dịu dàng.
“Đi thôi.”
Tôi ngơ ngác theo hắn đến khu rừng cách đó không xa.
Đứng cạnh một gốc cây, tôi đã kéo khóa quần xuống, nhưng hồi lâu vẫn không nhúc nhích.
Tôi đột ngột quay đầu, sắc mặt khó coi nhìn cả ba người.
“Các cậu… định nhìn đến bao giờ?”
9
Không sai.
Bởi vì không ai chịu nhường, cuối cùng bốn người cùng nhau ra ngoài đi vệ sinh.
Sau tai Lâm Bạc Dư hơi đỏ, cậu ấy ho nhẹ một tiếng.
Ánh mắt Lục Vân Tranh cũng không tự nhiên dời sang chỗ khác.
Chỉ có Cố Nghiễn Nam hưng phấn nhìn chằm chằm vào quần tôi.
“Đều là đàn ông, nhìn một chút cũng không sao mà, Tinh Nhiễm bé nhỏ.”
Tôi chấn động.
Nói nhảm!
Tôi là Omega!
Dù đang giả thân phận thì cũng là Beta, sao có thể đá/nh đồng với Alpha các cậu?
Đừng tưởng tôi xuyên sách rồi thì không biết Alpha cũng có thể nảy sinh ý đồ với Beta!
Lục Vân Tranh giơ tay kéo Cố Nghiễn Nam.
“Đi thôi.”
“Cậu ấy sẽ sợ.”
Cố Nghiễn Nam kh/inh thường “xì” một tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo.
Lâm Bạc Dư cũng định rời đi phía sau họ, bị tôi túm lại.
“Cậu đi theo làm gì?”
Lâm Bạc Dư rốt cuộc có chút tự giác của Omega hay không?
Vậy mà lại muốn đi vệ sinh sau lưng hai Alpha.
Cậu thật sự chưa từng biết ch*t là gì sao?
Không giữ lại còn đỡ.
Tôi vừa giữ Lâm Bạc Dư lại, Cố Nghiễn Nam đã lập tức nổi gi/ận.
Hắn nhướng mày, hừ lạnh, giọng nói đầy châm chọc.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ đúng là thích cậu thật.”