Khi ta dẫn các hài nhi về nhà.
Mụ mụ thấy ta dắt theo hai đứa trẻ trở về, liền ngẩn người một lúc.
「Tiểu thư, người từ đâu nhặt về hai tiểu khất cái vậy?」
Minh ca nhi nghe mụ mụ gọi là khất cái, đôi môi nhỏ chu lên.
Nắm lấy tay ta mà lắc lắc.
「Hài nhi rửa sạch sẽ rồi thì sẽ không giống tiểu khất cái nữa đâu ạ.」
ta mỉm cười nhìn mụ mụ: 「Đây là Minh ca nhi.」
Mụ mụ sững sờ tại chỗ, cẩn thận quan sát hồi lâu.
Cuối cùng lau lệ tiến lên, nghẹn ngào nói: 「Thật giống tiểu thư như đúc.」
Nói đoạn liền vội vàng dắt lấy tay Minh ca nhi.
「Tiểu thiếu gia, nô tỳ dẫn người đi tắm rửa, được không ạ?」
「Đi đi.」
Minh ca nhi sau khi tắm rửa sạch sẽ trở về, trông tựa như một nắm sữa nhỏ.
ta không nhịn được lại véo véo gương mặt hài nhi.
Đoạn mới bế hài nhi lên bàn dùng bữa.
Mụ mụ tuổi đã cao, luôn thích chăm chút chuyện ăn uống.
Chẳng mấy chốc, bát của Minh ca nhi đã chất cao như một ngọn núi nhỏ.
Minh ca nhi lại là đứa trẻ không hề kén chọn.
Mụ mụ gắp gì liền ăn nấy.
Cái đầu nhỏ gần như vùi cả vào trong bát, cầm thìa cứ thế mà xúc cơm vào miệng.
Đôi má phồng lên tròn trịa.
Thấy ta đang nhìn mình, hài nhi lại ngẩng cái đầu nhỏ lên cười với ta.
Đáng yêu vô cùng.
「Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn đấy.」
Minh ca nhi cười gật đầu, hàm hồ đáp một tiếng "Ừ".
Mụ mụ đứng bên cạnh hốc mắt lại đẫm lệ.
「Đây là đã đói khát bao lâu rồi chứ, chẳng lẽ nhà họ Phó kia bạc đãi tiểu thiếu gia của chúng ta sao?」
「Ăn chậm thôi…… sau này mụ mụ ngày nào cũng làm đồ ngon cho con.」
Minh ca nhi nhai nhai.
Cuối cùng nuốt hết thức ăn trong miệng xuống, mới nắm lấy tay mụ mụ nhẹ nhàng dỗ dành.
「Mụ mụ đừng khóc, Minh ca nhi không bị b/ắt n/ạt đâu ạ.」
「Ngày nào hài nhi cũng được ăn no căng bụng mà.」
Mụ mụ sụt sịt mũi, xắn tay áo lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
Lảm nhảm không ngớt: 「Không bị b/ắt n/ạt là tốt rồi, không bị b/ắt n/ạt là tốt rồi.」