Tôi nói muốn làm hòa với Trình Chi, Trình Húc lập tức giơ cả hai tay đồng ý, còn đặc biệt sắp xếp chỗ ăn uống.
Trên bàn tiệc, tôi giả vờ nhún nhường nói sẽ không tính chuyện cũ nữa.
Trình Húc nhìn thấy vậy, đ/au lòng không chịu nổi, không nhịn được lại m/ắng Chu Nghệ mấy câu, nhân tiện cảnh cáo: Nếu còn lần sau, nhất định không tha cho cô ta.
Chu Nghệ sắc mặt khó coi nhưng ra sức kìm nén, còn Trình Chi ăn nói đúng mực, không để lộ sơ hở.
Đến lúc giữa chừng, hai người họ đi vệ sinh.
Tôi đứng dậy theo sau.
"Chi Chi, cậu nhìn cái bộ mặt tiểu nhân đắc chí của Giang Dung kìa, đúng là một con tiện nhân, lại dám ở đây giương oai giễu võ."
Trình Chi buồn bã nói: "Tớ biết làm sao được? Anh tớ bây giờ rất để tâm đến cô ấy, xem ra Giang Dung không giống với những người trước đây."
Chu Nghệ sốt sắng: "Một con đĩ thôi, có gì mà không giống? Anh cậu chỉ là nhất thời bị q/uỷ ám thôi, tin tớ đi, tớ có cách trị cô ta."
Trình Chi vội vàng khuyên: "Chu Nghệ, thôi đi, chúng ta không đấu lại cô ấy đâu. Sắp thi đại học rồi, tớ không muốn gây chuyện."
Vậy là ý ngầm của cô ta là đợi sau kỳ thi đại học sẽ tính sao?
Thế sao được, em gái tôi còn đang nằm trong bệ/nh viện, đám người này sao có thể tham gia thi đại học được?
Tôi chợt nhớ đến cuộc thi mà Trình Chi nhắc đến hôm nhập học. Ban đầu là cuộc cạnh tranh giữa cô ta và Giang Điềm, người thắng sẽ đại diện trường đi thi.
Giang Điềm gặp chuyện, suất thi thành của cô ta.
Hai hôm nữa là có kết quả cuộc thi rồi.
Ngày công bố kết quả thi, Trình Chi rõ ràng tâm trạng rất tốt, lúc gặp mặt còn chủ động chào hỏi tôi.
"Trình Chi, kết quả cuộc thi sắp có rồi phải không?"
Trình Chi gật đầu, trên mặt nở nụ cười nắm chắc phần thắng.
Tôi cũng cười: "Thật trùng hợp, tớ cũng đại diện cho trường cũ tham gia đấy."
Trình Chi ngẩn người: "Nhưng cuộc thi bắt đầu sau khi cậu chuyển trường mà?"
"Nhưng tớ đăng ký từ sớm rồi!"
Nói xong, tôi thu lại nụ cười, vẻ mặt đầy khiêu khích: "Đúng rồi, quên chưa nói với cậu, tớ là người duy nhất của trường cũ có tư cách tham gia cuộc thi này."
Cho đến tận khi giáo viên công bố kết quả, Trình Chi luống cuống, liên tục liếc nhìn về phía tôi.
Không ngoài dự đoán, thứ hạng của tôi cao hơn Trình Chi.
Nghe kết quả, Trình Húc là người vui nhất.
Hắn nắm ch/ặt tay tôi, ánh mắt lấp lánh khác thường: "Giang Dung, cậu giỏi thật đấy!"
"Thôi nào, có người đang nhìn kìa."
Tôi ngại ngùng nhìn về phía Trình Chi.
Chỉ thấy những ngón tay trắng nõn của cô ta gần như bẻ g/ãy cây bút trong tay.
Trình Húc mặc kệ người khác: "Bạn cùng bàn của tôi thi tốt thế này, tôi vui thì ai cấm được!"
Tôi lấy ra một viên kẹo, bóc vỏ nhét vào miệng hắn: "Tặng cậu đấy."
Đầu ngón tay chạm vào đôi môi mềm mại của hắn, Trình Húc hơi ngẩn người, nói năng bắt đầu lắp bắp: "Sao... sao tôi còn có quà nữa?"
Tôi nở nụ cười đã luyện tập trước gương hàng trăm lần: "Chia sẻ niềm vui với người bạn tốt nhất của tôi mà!"
Dưới ánh mặt trời phản chiếu, có lẽ bị nụ cười của tôi làm cảm động, má Trình Húc bỗng chốc đỏ bừng.
Ánh mắt hắn trong trẻo, có ánh sáng r/un r/ẩy trong đó, đầu ngón tay thon dài khẽ nắm lấy đồng phục của tôi, hơi thở nóng hổi khi mở miệng: "Giang Dung, cậu cũng là người bạn tốt nhất, tốt nhất của tôi."
Tôi tin những lời hắn nói là thật, nhưng rất tiếc, tôi đã nói dối.