Tôi đã gọi điện về nhà trước, cuộc gọi kéo dài bốn tiếng năm mươi tám phút.
Tôi đưa Sầm Nguyện về nhà.
Em ấy rất căng thẳng.
Tôi khẽ bóp tay em ấy.
Nói với em ấy rằng.
"Nguyện Nguyện rất tốt, mọi người sẽ thích em thôi.
Đừng để bản thân phải chịu ấm ức, nếu ở không quen, chúng ta sẽ dọn ra ngoài."
Tôi đưa Sầm Nguyện về nhà, là để đợi một người.
Ở nhà hay không cũng chẳng sao, nhưng tôi nghĩ, Sầm Nguyện sẽ muốn nhận được sự công nhận từ gia đình tôi.
Thực ra có công nhận hay không cũng chẳng sao, nhưng tôi muốn em ấy có thêm được một chút yêu thương.
Thực ra bọn họ có yêu thương hay không cũng chẳng sao.
Tôi yêu em ấy là đủ rồi.
Tôi đã lo nghĩ quá nhiều rồi.
Tôi vẫn còn sống, Sầm Nguyện lại thực sự rất đáng yêu và ôn hòa.
Chỉ vỏn vẹn vài ngày em ấy đã nhận được sự cưng chiều của bố mẹ tôi.
Cái thằng em trai kia của tôi, vốn dĩ tôi còn định dùng vũ lực để trấn áp.
Kết quả là cái thằng nhóc ngày đầu tiên gặp mặt còn hứ một cái, chưa được mấy ngày đã chạy lẽo đẽo theo réo gọi "anh Sầm Nguyện".
Tôi hỏi có chuyện gì vậy, Sầm Nguyện chỉ khẽ mỉm cười.
Em trai tôi thì cười tít cả mắt.
"Là bí mật giữa em và anh Sầm Nguyện."
Thời gian từng ngày trôi qua.
Tôi đang đọc sách trong phòng sách.
Liền nghe thấy giọng của Sầm Nguyện.
"Tự Thanh, anh mau lại đây."
Tôi bước tới.
Em ấy chỉ tay xuống sàn nhà.
Chiếc điện thoại bị rơi.
"Nhặt giúp em với."
Tôi bật cười nhặt lên, rồi đưa cho em ấy.
Em ấy lại thấy ngại ngùng rồi.
"Có phải em phiền phức quá không, thực ra em có thể tự nhặt lên được."
Tôi biết em ấy có thể, em ấy có một chiếc kẹp chuyên dùng để gắp đồ bị rơi mà.
"Anh thích cảm giác được em cần đến, như vậy anh sẽ thấy rất hạnh phúc."
Chương 8: