Đánh mất nhịp tim

Chương 10

30/04/2026 19:57

“Lâm Tự Ngôn, ngày nào em cũng nhìn chằm chằm tôi như thế để làm gì?” Hứa Tri Bạch ngồi trước bàn làm việc, tay cầm bút máy, cũng không viết gì, cứ mãi nhìn về phía tôi.

Tôi không trả lời, chỉ hỏi: “Anh đã nghĩ kỹ chưa?”

Hứa Tri Bạch cầm cốc lên uống một ngụm nước, hỏi: “Nghĩ gì?”

Tôi nói: “Chuyện chúng ta liên hôn.”

Một ngụm nước bị phun lên màn hình máy tính.

Hứa Tri Bạch vội vàng lấy giấy lau.

Vành tai hắn đỏ bừng, cũng không nói nữa, chỉ lo lau máy tính.

Tôi tiếp tục nói: “Tôi muốn ngày mai đến nhà anh để bàn bạc với bố mẹ anh.”

Tay Hứa Tri Bạch đang lau máy tính liền dừng lại, nói: “Có phải nhanh quá không…”

Tôi ngước mắt nhìn hắn: “Anh sợ mình hối h/ận sao?”

“Không phải!” Hứa Tri Bạch lập tức phủ nhận.

Hắn gãi đầu, chậm rãi nói: “Chỉ là... Có chút hoảng hốt.”

“Đúng thật.” Tôi gật đầu một cái, đứng dậy đi đến bên cạnh hắn, phát ra pheromone, “Sắp cưới được người mình thích rồi, tôi cũng có chút hoảng hốt.”

Khoảnh khắc đó, dường như có thứ gì n/ổ tung trong đầu Hứa Tri Bạch.

Hắn ngây người luôn rồi.

Tôi không lừa Hứa Tri Bạch.

Hôm sau, tôi đến nhà họ Hứa.

Khi tôi nói bản thân định liên hôn với Hứa Tri Bạch, bố mẹ Hứa nhìn nhau.

Hứa Lạc Vũ chắc đã nói gì đó với họ rồi.

Tóm lại, khi họ còn muốn khuyên can tôi thêm, tôi nhàn nhạt nói: “Đối tượng liên hôn là do nhà họ Lâm quyết định.”

Ngay từ đầu, mẹ tôi hỏi tôi thích ai hơn, không phải vì bà đang hỏi ý kiến của tôi.

Mà chuyện này vốn dĩ là do tôi quyết định.

Những gia tộc năm xưa cùng trỗi dậy với nhà họ Lâm hoặc là đã suy tàn, hoặc là đã biến mất.

Chỉ có nhà họ Lâm vẫn phát triển đến tận bây giờ.

Nhà họ Hứa xem như là nhà giàu mới nổi, đã dùng rất nhiều th/ủ đo/ạn mới giành được cơ hội liên hôn.

Nếu nhà họ Hứa bỏ lỡ, sẽ có vô số gia tộc khác xông lên, cư/ớp lấy mọi cơ hội.

Ngoại trừ Hứa Tri Bạch, tôi sẽ không chọn ai khác, đây là sự thật.

Nhưng bố mẹ Hứa không biết.

Họ chỉ biết, nếu tôi không hài lòng, vậy thì mọi thứ đều sụp đổ.

Vậy nên họ chỉ còn cách cắn răng đồng ý, ngay cả khi biết rằng cậu con trai út của họ sẽ vì thế mà làm lo/ạn đến long trời lở đất.

Chuyện đã được quyết định, tôi giao phần còn lại cho người chuyên trách xử lý.

Trong lúc họ đàm phán, tôi đi lên lầu hai.

Nơi đó có phòng của Hứa Tri Bạch.

Cũng giống như kiếp trước, cuốn nhật ký của Hứa Tri Bạch được đặt trên mặt bàn.

Tôi bước đến, cuốn nhật ký có khóa mật mã dễ dàng bị tôi mở ra bằng ngày sinh của mình.

Nếu đã dùng ngày sinh của tôi làm mật mã, vậy thì đó chính là nhật ký của tôi.

Vừa nghĩ như vậy, tôi mở trang đầu tiên:

[Hôm nay, tôi gặp một người…]

Tôi chỉ mới đọc được vài chữ, cuốn nhật ký đã đột ngột bị một bàn tay đóng sầm lại: “Sao em lại xem tr/ộm đồ của tôi?”

Hứa Tri Bạch giấu nhật ký ra sau lưng, tôi liếc nhìn hàng mi r/un r/ẩy của hắn, nói: “Nó mở sẵn ở đây, tôi thấy tên của mình.”

Tức khắc, Hứa Tri Bạch lộ rõ vẻ hoang mang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm