"Tôi cười vãi đạn thật, streamer này mặt dày vỡi, sai sót to thế này rồi còn tỉnh bơ nói xàm ở đây."

"Đúng rồi, rõ là giám định cổ vật, giờ lại đóng vai thầy đồng nữa. Bì thi với chả zombie, streamer có trừ tà được không đấy?"

"Đồ xạo chóa cút xéo ngay đi!"

"Giờ đang hot thế này, làm sao nỡ tắt live được. Mấy con này vì nổi tiếng cái gì cũng dám làm, đủ thứ nhảm nhí cũng bịa ra."

Bình luận ào ào xối xả toàn ch/ửi tôi, Chu Thịnh cười lăn lộn ôm bụng.

"Giám định cổ vật không xong, giờ chuyển sang bắt m/a nhanh thế à? Bịa đi, tiếp tục đi, kể xem cái bì thi này là cái quái gì nào?"

"Tôi không đùa đâu!"

Mặt tôi nghiêm lại, trong khung hình, bà nội Chu Thịnh đã rời phòng sách. Bà cụ đi lại cứng đờ, chỉ còn tối đa ba tiếng nữa là biến thành cương thi.

Tôi hít sâu, đ/ập tay xuống bàn đá/nh thịch thịch:

"Chu Thịnh, nghe đây! Bì thi sau khi thay da sẽ ăn th!t người thân của nạn nhân trước, ít nhất bảy người. Anh phải đưa cả nhà đi ngay, tìm chỗ đông người dương khí mạnh. Sau đó tìm thầy pháp cao tay mới thoát nạn."

Chu Thịnh vỗ tay lia lịa trước ống kính:

"M/ộ Dung Nguyệt, bọn l/ừa đ/ảo bên Myanma không mời cô thật phí cả đời! Tiếp theo cô định nói mình chính là cao nhân, thu vài trăm triệu để c/ứu mạng tôi chứ gì?"

"Thấy tôi giàu nên mấy trăm tệ phí giám định chê ít, muốn ki/ếm món lời to hả..."

Tôi c/ắt ngang lời hắn:

"Lầm rồi! Tôi không phải thầy pháp, c/ứu mạng không được anh đâu."

Tôi chỉ là sinh viên khảo cổ bình thường. Biết được chuyện này là nhờ ông nội.

Ông nội tôi trước làm đạo m/ộ.

Ông thường nói: "Giá mà không nhiều bẫy quá, lão tử đào tr/ộm cả lăng tẩm của Tần Thủy Hoàng!".

Tôi tròn mắt thán phục:

"Ông ơi, sao ông biết nhiều bẫy thế? Ông từng xuống đó à?"

Ông thở dài:

"Xuống cái con khỉ! Ý ông là công an canh nhiều quá!"

Cả đời sợ nhất công an, tr/ộm m/ộ mấy chục năm cuối cùng ông vẫn sa lưới.

Ăn cơm tù mấy năm, ra tù ông rửa tay gác ki/ếm.

Những chuyện xưa ông kể cho tôi nghe, kinh khủng nhất là lần gặp phải bì thi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm