Tôi Muốn Nở Hoa

Chương 6

20/09/2026 21:56

9

Lại là tôi,

Lúc nào cũng là tôi!

Những uất ức kìm nén bao năm qua, ngay khoảnh khắc này cuộn trào lên như từng cơn sóng dữ.

"Đều là con cái của bố mẹ, tại sao lần nào người phải hy sinh cũng là con? Tết đến không có quần áo mới, trời mưa không ai đón, chỉ có con là không có phòng riêng, bây giờ đến cả việc hiếu thuận cũng trở thành trách nhiệm của một mình con... Dựa vào đâu chứ!"

Dựa vào đâu mà tôi luôn là đứa không được yêu thương nhất.

Đối mặt với lời chất vấn nghẹn ngào gay gắt của tôi, bố đặt đũa xuống, bực bội nói: "Là do đầu óc mày ng/u dốt, còn quay ra trách bọn tao."

"Thế này đi, tao cũng không yêu cầu cao, lần này mày mà vào được top hai mươi của lớp, thì cứ học tiếp đi."

Kỳ thi giữa kỳ, tôi xếp hạng bốn mươi của lớp.

Nói cách khác, lần này tôi phải tăng vọt hai mươi hạng.

Làm gì có chuyện dễ dàng như thế.

Trải qua muôn vàn giày vò, cuối cùng cũng đến ngày nhận bảng điểm.

Tôi chạm mặt Lý Lãng ở cổng trường.

Cậu ta hớn hở bước xuống từ chiếc xe ô tô riêng, vừa ngước mắt thấy tôi, nụ cười trên môi lập tức đông cứng lại.

Đáy mắt dâng lên một tầng trào phúng nồng đậm.

"Trước kia cậu mượn cớ hỏi bài để bám riết lấy Thẩm Đông Dã, lần này điểm thi vừa công bố, cậu ta chắc chắn sẽ biết cậu túy ông chi ý bất tại t.ửu (ý của bợm nhậu không nằm ở rư/ợu)."

"Lê Lâm Lâm, cái hạng đội sổ như cậu, đừng có cóc ghẻ đòi ăn th!t thiên nga nữa được không?"

Đám bạn của Lý Lãng xông tới: "Thôi bỏ đi, đằng nào thì học kỳ sau cậu ta cũng chẳng còn là bạn cùng bàn của Thẩm Đông Dã nữa."

Bất kể là người nhà hay bạn học, chẳng ai tin rằng tôi đang nỗ lực học hành.

Tôi và Lý Lãng đến lớp rất muộn.

Sau khi ổn định chỗ ngồi, lão Lý đảo mắt một vòng rồi nói: "Được rồi, người cũng đến hòm hòm rồi, bây giờ tôi sẽ phát bảng điểm cho các em."

"Những bạn nào có thành tích tụt lùi rõ rệt, nhất định phải dành thời gian kỳ nghỉ để suy nghĩ nguyên nhân, điều chỉnh lại thái độ."

Người tụt lùi, sẽ không phải là mình đấy chứ!

Theo bản năng, tôi nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Thẩm Đông Dã.

Cậu ấy khẽ nhăn mặt vì đ/au, quay sang nhìn tôi: "Yên tâm đi, cậu chắc chắn có tiến bộ, ít nhất cũng phải chục hạng!"

Nếu tôi chỉ tiến bộ mười hạng...

Học kỳ sau không những không được làm bạn cùng bàn với cậu, mà thậm chí cơ hội làm bạn cùng lớp cũng sẽ mất đi!

Cuối cùng, bảng điểm cũng tới tay tôi, tôi nôn nóng dò tìm tên mình.

Lướt nhanh từ hạng nhất xuống dưới.

Hạng mười bảy, không phải tôi.

Hạng mười tám, cũng không phải tôi.

Hạng mười chín vẫn không phải tôi...

10

Rốt cuộc, vẫn không được sao!

Tôi đã rất, rất cố gắng rồi mà.

Lòng tôi suy sụp đến cùng cực: Có lẽ, đây chính là số mệnh đã an bài.

Tôi quay sang nhìn Thẩm Đông Dã đang cúi đầu xem bảng điểm bên cạnh, gượng ép nặn ra một nụ cười, khẽ khàng nói: "Thẩm Đông Dã, mình thi tệ quá, chắc phải nghỉ học rồi..."

Cậu ấy đột ngột ngẩng phắt đầu lên, chỉ tay vào bảng điểm: "Cậu xếp thứ hai mươi của lớp, tiến bộ hẳn hai mươi hạng so với hồi giữa kỳ, tiến bộ như thế này mà cậu đòi nghỉ học á?"

"Cậu không bị sốt hỏng n/ão rồi đấy chứ?"

Đầu óc tôi trống rỗng: "Cái gì, cậu bảo mình xếp thứ mấy cơ?"

"Thứ hai mươi của lớp, một trăm chín mươi hai toàn khối!"

Tôi nhanh ch.óng cúi đầu, nhìn vào số thứ tự hai mươi.

Ở phía bên phải, ba chữ Lê Lâm Lâm, dường như đang phát ra ánh sáng vàng rực rỡ.

Nước mắt không kìm được mà trào ra giàn giụa.

Tôi làm được rồi.

Tôi thực sự làm được rồi!

Tôi nghẹn ngào cất tiếng: "Thẩm Đông Dã, cảm ơn cậu vẫn luôn kèm cặp mình!"

Cậu ấy phì cười: "Thế này đã khóc rồi à? Vậy sau này cậu mà lọt vào top năm mươi toàn khối, chắc phải gọi anh đây một tiếng bố quá?"

Tôi nín khóc, hung hăng lườm cậu ấy một cái.

Mẹ cầm bảng điểm lật đi lật lại ngắm nghía: "Không phải mày làm giả đấy chứ, mới có hơn hai tháng, sao mày có thể tiến bộ nhiều đến thế?"

Bố rít nốt hơi t.h.u.ố.c cuối cùng: "Để tôi gọi điện thoại cho thầy chủ nhiệm của nó."

Ông lấy chiếc Nokia ra, phải hỏi dì Giả xong mới có được số điện thoại của Lão Trương.

Trong điện thoại, Lão Trương khen ngợi tôi hết lời: "Em Lê Lâm Lâm mất gốc từ đầu, nhưng rất hiếu học, sự tiến bộ lần này cũng là thành quả em ấy xứng đáng nhận được, nhưng kỳ nghỉ đông không được lơ là đâu đấy..."

Bố ngắt ngang tràng giang đại hải của Lão Trương, ừ hữ đối phó vài câu rồi cúp máy, ông liếc nhìn tôi: "Lâm Lâm này, dạo này bố mẹ trông nom cái quán này mệt mỏi quá, con theo chúng ta học nghề chẳng phải cũng tốt lắm sao..."

Tôi nắm c.h.ặ.t hai bàn tay: "Con muốn đi học, bố mẹ đã hứa với con rồi, nói lời phải giữ lấy lời."

Mẹ sầm mặt xuống: "Cái con bé này, sao mày không biết nghĩ cho bố mẹ thế hả? Bao nhiêu năm nay, nuôi mày tốn cơm tốn gạo rồi!"

Tôi đỏ hoe mắt, cãi nhau với họ một trận ầm ĩ.

Tức gi/ận đến mức bỏ cả bữa tối.

Buổi tối, chị gái đi tự tập về.

Mẹ làm đồ ăn đêm cho chị, còn không quên cằn nhằn than vãn chuyện tôi cứng đầu, hay hờn dỗi, bướng bỉnh.

Chị gái đáp hờ hững: "Vậy mẹ làm cho nó một bát nữa đi."

Mẹ sững sờ.

Chị gái vừa ăn mì vừa nói: "Lên đại học rồi con có thể đi làm thêm, học phí cũng có thể v/ay vốn sinh viên."

"Lâm Lâm đã muốn học, thì cứ để nó học đi."

Bố mẹ đành nhượng bộ.

Tôi đứng trước cửa phòng chị gái, nhỏ giọng nói lời cảm ơn.

Chị ấy đang làm bài, đầu cũng không thèm ngẩng lên: "Không cần cảm ơn chị, cứ có trách nhiệm với cuộc đời của chính mày là được."

Chuyện của tôi tạm thời êm xuôi.

Nhưng phía Gia Di lại xảy ra biến cố.

Kỳ thi lần này cậu ấy trượt dốc không phanh, rơi xuống hạng mười của lớp, hạng chín mươi tám toàn khối.

Học sinh thụt lùi mà thầy Trương nhắc nhở, thực chất chính là đang nói tới cậu ấy.

Dì Giả vô cùng tức gi/ận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
5 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

CÔNG THÔ KỆCH CŨNG PHẢI LÀM PHÁO HÔI SAO?

9
Trong làng phát vợ rồi. Tôi đến muộn hơn người ta một bước, lúc chen được tới nơi thì những cô gái được đưa đến đã có người nhận hết, chỉ còn lại một người vợ là đàn ông. Trưởng thôn chẳng cho tôi kịp phản ứng, trực tiếp đẩy người ấy vào lòng tôi rồi nói bằng giọng vô cùng có lý: “Vợ nam thì chẳng lẽ không phải vợ sao?” “Huống hồ cậu ấy còn đẹp thành thế này, Nhị Ngưu, cậu nhận về cũng đâu có thiệt.” Tôi nghĩ một lúc, cảm thấy trưởng thôn nói rất có lý. Vợ thì vẫn là vợ thôi. Đàn ông hay phụ nữ thì có gì khác nhau?
Boys Love
0