Mặt quỷ trong cung

Chương 16

05/06/2024 19:15

Ta nắm ch/ặt xươ/ng móng tay, đi vào nội điện, cánh cửa sau lưng đột ngột tự mình đóng ch/ặt.

Dưới gạch nền truyền tới rung động dữ dội, dường như có thứ gì đó sắp phá đất chui ra.

Tiếp đó, rung động lan ra khắp tòa cung điện, bức tường, cột, bàn ghế, mái nhà đều bắt đầu lung lay, dường như cả gian phòng đều đã sống lại.

Gạch nền bên chân bị vén ra, hai bàn tay đen tạo thành rễ cây và cành cây khô chui ra, túm lấy mắt cá chân của ta.

Ta dùng pháp lực kích hoạt dải vải, ch/ặt đ/ứt hai bàn tay, chỗ đ/ứt chảy ra dịch thể màu đen nhớp dính tanh hôi.

Càng nhiều gạch nền bị tách ra, từng nữ q/uỷ do rễ cây mà cành cây khô tạo thành bò ra từ dưới đất, phát động tấn công về phía ta.

Dải vải trong tay áo trái bảo vệ toàn thân, dải vải trong ống tay phải quấn lấy cổ nữ q/uỷ gần ta nhất, thành thạo c/ắt đ/ứt đầu của nàng ta.

Khoảnh khắc dị biến nổi lên, cửa gỗ, song cửa, cột gỗ, xà ngang... biểu bì của những đồ bằng gỗ lần lượt bong tróc, sơn đỏ và vụn gỗ rơi đầy đất, lộ ta cơ thể vặn vẹo lúc nhúc trong đó.

Nữ q/uỷ nén trong cây cột xấp xỉ nam nhân trưởng thành, nữ q/uỷ song cửa chỉ to bằng ngón tay cái, như đàn ông vỡ tổ nhào về phía ta.

Tuy cơ thể bọn họ là gỗ nhưng nhiễm một lớp màu đỏ sẫm, trên mặt là nụ cười nham hiểm, từng cặp mắt oán đ/ộc đăm đăm nhìn ta.

Cơ thể bọn họ dường như từng bị đ/è dẹp, n/ội tạ/ng xổ ra một nửa, tứ chi vặn vẹo, động tác cứng ngắc nhưng tốc độ cực nhanh, trong bóng đêm mờ tối vô cùng đ/áng s/ợ.

Cọc nhà cũng biến thành từng nữ q/uỷ, mất đi sự chống đỡ của tường, theo mái ngón nện mạnh xuống cung điện nguy nga nháy mắt đã hóa thành đống hoang tàn.

Ta vung tay phải, dải vải ch/ém đ/ứt vô số cơ thể nữ q/uỷ, bọn họ nằm trên đất, há miệng phát ra tiếng khóc ai oán thê lương, lập tức gió lạnh nổi lên từng trận, vạn q/uỷ cùng khóc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên yến tiệc cung đình, ta cự tuyệt hôn sự, hắn hoảng loạn

Chương 7
Người chồng nhặt được đã lấy lại ký ức. Hắn đưa ta về hoàng thành, lúc này ta mới biết hắn chính là Tam hoàng tử lưu lạc bên ngoài. Hắn còn có một vị hôn thê xuất thân cao quý. Ngày vào cung nhận thưởng, hắn cảnh cáo ta: - Tuyết Âm đã rộng lượng cho ngươi làm thiếp, đừng có không biết đủ. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của ta. - Một nữ nhân quê mùa thế này, chẳng lẽ còn dám mơ tưởng ngôi vị Tam hoàng tử phi? - Đừng tưởng có chút ân tình với điện hạ mà dám vọng tưởng vị trí không thuộc về mình! Ta cúi đầu không nói. Cho đến khi yến tiệc cung đình bắt đầu, hoàng thượng hỏi ta muốn nhận thưởng vật gì. Cái đầu ta đập mạnh xuống nền gạch đá: - Thần nữ chỉ muốn vạn lượng vàng ròng, ngàn khoảnh ruộng tốt, một tòa phủ đệ, tốt nhất thêm mấy nam sủng... Lời chưa dứt, những tiếng xì xào xung quanh im bặt. Gương mặt Tiêu Cảnh Nguyên đen sầm lại.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0