Cách mát-xa của Lục Thịnh Trạch thật đ/áng s/ợ.
Tại sao ngay cả chỗ đó cũng mát-xa chứ?
Tôi đỏ mắt, khó chịu đến mức muốn ch*t, nước mắt không kìm được làm ướt đẫm hàng mi, nhỏ giọng oán trách: "Kỹ thuật của anh kém quá, tôi muốn khiếu nại, trừ tiền của anh."
Ở nhà.
Mỗi lần tôi phạm lỗi, ba mẹ đều trừ của tôi một khoản tiền lớn nên tài chính của tôi lúc nào cũng eo hẹp, túng thiếu. Mỗi lần đi chơi cùng các thiếu gia khác, tôi đều x/ấu hổ không ngẩng đầu lên nổi.
Lâu dần, tôi trở thành kẻ lập dị trong giới thiếu gia. Không ai muốn chơi với tôi cả.
Trừ tiền là một hình ph/ạt vô cùng nghiêm trọng.
Lục Thịnh Trạch khựng lại, bật cười. Sau đó dùng lực mạnh hơn.
Tôi gần như vỡ vụn. Không nhịn được mà buông lời nguyền rủa đ/ộc á/c, cắn mạnh vào Lục Thịnh Trạch.
Lục Thịnh Trạch lập tức phát ra một tiếng hừ nhẹ, trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng, bóng loáng nước, ánh mắt vừa sâu vừa nóng rực.
Tôi tưởng mình làm hắn đ/au, vội vàng thả miệng ra.
Một vết cắn rõ mồn một hiện lên.
Tôi vô cùng chột dạ.
Lục Thịnh Trạch giơ tay lên.
Không xong rồi, hắn định đá/nh tôi.
Tôi hoảng lo/ạn, lập tức giơ tay lên che lấy đầu.
Tay Lục Thịnh Trạch dừng lại giữa không trung, hắn nghiêng đầu, khí chất toàn thân trong chốc lát trở nên lạnh nhạt, xươ/ng mày hơi chùng xuống.
Hắn gọi tên tôi, giọng điệu đầy khó hiểu: "Tống Tinh Mân, tại sao mỗi lần tôi giơ tay lên, em lại phản xạ có điều kiện ôm đầu như vậy? Ở nhà, em thường xuyên bị đá/nh như thế à?"
Hơi thở tôi nghẹn lại. Nhìn qua kẽ tay, tôi mới phát hiện bàn tay khớp xươ/ng rõ ràng, trắng trẻo kia đang… thả lỏng.
Không giống như ba tôi mỗi khi s/ay rư/ợu. Những ngón tay x/ấu xí sưng vù căng cứng, gân xanh nổi lên, mỗi lần giáng xuống đều vô cùng mạnh bạo và tà/n nh/ẫn.
Ba đã nói. Không được kể với ai chuyện ông đá/nh tôi. Nếu không, ông sẽ hóa trang tôi thành một chú chó, bắt tôi cút đi ngủ cùng chó.
Tôi cúi đầu, kéo chăn trùm kín đầu, giọng nói đầy u uất: "Không cần anh quản."
Lục Thịnh Trạch im lặng hồi lâu, lôi tôi đang cuộn tròn như con nhộng ra khỏi chăn, ôm ch/ặt vào lòng, cằm tì lên trán tôi: "Ngủ đi, không mát-xa nữa."
Tôi nhắm mắt lại, lần đầu tiên chìm vào giấc ngủ sâu trong một môi trường xa lạ.
Sáng hôm sau lúc tôi tỉnh dậy, Lục Thịnh Trạch đã biến mất.
Tôi bấm mở điện thoại, hàng chục cuộc gọi nhỡ từ ba mẹ.
Đồng tử tôi co rút, nhịp tim vọt lên một trăm tám mươi.