Đế Bá

Chương 669: Muốn đổ tội thì lo gì không có cớ (2)

06/03/2025 03:30

- Lý công tử giúp chúng ta thu hoạch được nhiều cá Dạ Dương như vậy, Lý công tử gặp khó khăn thì chúng ta cũng nên góp chút sức.

Thu Dung Vãn Tuyết biết che chở Lý Thất Dạ sẽ vời đến rắc rối cho Tuyết Ảnh q/uỷ tộc, nhưng nàng vẫn quyết định hộ tống hắn một đoạn.

Thu Dung Vãn Tuyết là loại người biết cảm ơn, lần này Lý Thất Dạ giúp bọn họ bắt được nhiều cá Dạ Dương, họ nên giúp hắn một tay.

Bành Tráng nhìn Dạ Hải, vội nói với tộc trưởng:

- Tộc trưởng, chúng ta vừa đi vừa nói, không chừng lát nữa đám người Âm Nguyệt hoàng tử sẽ đuổi theo.

Đám thanh niên Tuyết Ảnh q/uỷ tộc rất lo cho Lý Thất Dạ.

Bọn họ không sợ Hắc Vân thiếu chủ, nhưng Tuyết Ảnh q/uỷ tộc không trêu vào Âm Nguyệt q/uỷ tộc nổi.

Tuy nhiên Lý Thất Dạ gặp khó khăn, mọi người đồng ý dốc hết sức giúp đỡ hắn.

Thu Dung Vãn Tuyết nói ngay:

- Chúng ta đi mau.

Thu Dung Vãn Tuyết dẫn Lý Thất Dạ rời khỏi Dạ Hải.

Đám người Thu Dung Vãn Tuyết nhiệt tình, Lý Thất Dạ cười cười, không từ chối tấm lòng của bọn họ.

Nhưng đám người Thu Dung Vãn Tuyết mới rời khỏi Dạ Hải không lâu thì đằng trước có người dẫn đội đến gần chặn đường nhóm Lý Thất Dạ.

- Các người vội vàng đi phải chăng vì có tật gi/ật mình?

Người này là Hắc Vân thiếu chủ của Hắc Vân q/uỷ tộc, gã và mười mấy đệ tử cùng tốc chặn đường đám người Lý Thất Dạ, tư thế giương cung bạt ki/ếm.

Không khí cực kỳ căng thẳng.

- Lại là tiểu hắc q/uỷ nhà ngươi!

Bành Tráng cười khẩy nói:

- Như thế nào? Chỉ bằng vào các người cũng muốn ngăn chúng ta lại? Chán sống sao?

Bành Tráng xoa tay.

Tuyết Ảnh q/uỷ tộc và Hắc Vân q/uỷ tộc là kẻ th/ù truyền kiếp, hiện tại Hắc Vân thiếu chủ tìm tới cửa gây sự, trong lòng nhóm sáu người trẻ tuổi Bành Tráng rất tức gi/ận.

Bọn họ sẽ không nương tay với kẻ th/ù.

Thu Dung Vãn Tuyết là tộc trưởng nên bình tĩnh hơn nhóm sáu người trẻ tuổi Bành Tráng.

Thu Dung Vãn Tuyết ngăn sáu thanh niên xoa tay định xông lên, trầm giọng nói với Hắc Vân thiếu chủ:

- Không biết Hắc Vân tộc các người chặn đường chúng ta là có ý gì?

Hắc Vân thiếu chủ cười âm hiểm:

- Thu Dung tộc trưởng, chúng ta không cố ý đối địch với Tuyết Ảnh q/uỷ tộc nhưng Hắc Vân q/uỷ tộc bị mất một vật cực kỳ quan trọng.

Bành Tráng bực tức, lạnh lùng cười hỏi:

- Hắc Vân q/uỷ tộc các người làm mất đồ liên quan gì đến chúng ta?

Hắc Vân thiếu chủ cười âm trầm:

- Đúng là không liên quan Tuyết Ảnh q/uỷ tộc nhưng với hắn thì có!

Hắc Vân thiếu chủ chỉ vào Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ biếng nhác liếc Hắc Vân thiếu chủ, hờ hững hỏi:

- Rồi sao nữa?

Hắc Vân thiếu chủ cười gằn:

- Đoạn thời gian trước có một tiểu tử nhân tộc lẻn vào Hắc Vân tộc chúng ta tr/ộm báu vật.

Tuy khi đó hắn giấu mặt nhưng không thể thay đổi vóc dáng, từ khi gặp ngươi ta đã cảm thấy bóng lưng ngươi rất quen.

Bây giờ ta nghĩ ra rồi, ngươi là tiểu tử nhân tộc đã lẻn vào Hắc Vân tộc ta!

Hắc Vân thiếu chủ thốt lời làm nhóm sáu người trẻ tuổi Bành Tráng, Thu Dung Vãn Tuyết biến sắc mặt, chỉ có Lý Thất Dạ vẫn bình tĩnh như không.

- Có thể ăn bậy nhưng không được nói bậy.

Thu Dung Vãn Tuyết trầm giọng nói:

- Hắc Vân thiếu chủ, tố cáo phải có chứng cứ mới được.

Hắc Vân thiếu chủ cười âm hiểm:

- Thu Dung tộc trưởng, Hắc Vân tộc ta có chứng cứ mới dám tố cáo tiểu tử nhân tộc này.

Nếu hắn trong sạch thì quay về Hắc Vân tộc đối chất với chúng ta.

Nếu Hắc Vân tộc sai thì Hắc Vân tộc chúng ta nguyện ý chịu lỗi.

Thu Dung Vãn Tuyết sắc mặt âm trầm, nàng hiểu Hắc Vân thiếu chủ tố cáo gì đó chỉ là cái cớ, một khi Lý Thất Dạ vào Hắc Vân q/uỷ tộc thì không ra được nữa.

Dù chuyện Lý Thất Dạ lẻn vào Hắc Vân q/uỷ tộc ăn cắp báu vật là giả, nhưng khi hắn bước vào Hắc Vân q/uỷ tộc thì chuyện này sẽ là sự thật.

Hắc Vân thiếu chủ nói mấy câu trên toàn là lấy cớ, mục đích là đưa Lý Thất Dạ về Hắc Vân tộc.

Thu Dung Vãn Tuyết trầm giọng nói:

- Hắc Vân thiếu chủ, chỉ bằng vào lời nói của ngươi không đáng tin, Lý công tử sẽ không đi với ngươi về Hắc Vân tộc.

Nếu Hắc Vân tộc ngươi có bằng chứng tố cáo Lý công tử thì tùy thời đến Tuyết Ảnh q/uỷ tộc ta.

Bây giờ Lý công tử là khách quý của Tuyết Ảnh q/uỷ tộc.

Hắc Vân thiếu chủ xụ mặt, lạnh lùng nói:

- Thu Dung tộc trưởng nhất quyết bao che cho tên tr/ộm nhân tộc sao? Thu Dung tộc trưởng nên biết chuyện này đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng x/ấu đến Tuyết Ảnh q/uỷ tộc.

Là q/uỷ tộc lại đi bao che cho tên tr/ộm nhân tộc, sau này U Thánh giới còn chứa chấp Tuyết Ảnh q/uỷ tộc các người không?

- Chuyện này không cần ngươi lo.

Thu Dung Vãn Tuyết quyết tâm che chở Lý Thất Dạ, lạnh lùng nói:

- Mời các người trở về đi, chỉ cần Lý công tử còn là khách quý của Tuyết Ảnh q/uỷ tộc chúng ta thì Hắc Vân tộc đừng hòng mang người đi trước mặt ta.

- Thu Dung tộc trưởng làm vậy khiến ta rất khó xử.

Hắc Vân thiếu chủ chẳng hề sợ hãi:

- Đám huynh đệ chúng ta dều ở đây, Thu Dung tộc trưởng làm ta tay trắng quay về thì biết ăn nói thế nào với chư lão trong tộc?

Mười mấy đệ tử Hắc Vân q/uỷ tộc bao vây nhóm Lý Thất Dạ, giương cung bạt ki/ếm.

Hắc Vân thiếu chủ ra lệnh một tiếng là cả đám hùa lên ngay.

Ánh mắt Thu Dung Vãn Tuyết sắc bén phát ra khí thế vương giả, uy nghiêm trang trọng tựa như một nữ hoàng.

- Nếu Hắc Vân tộc nhất quyết đối địch với Tuyết Ảnh q/uỷ tộc thì ta tùy thời theo tới cùng.

Hắc Vân thiếu chủ biết rõ Thu Dung Vãn Tuyết mạnh hơn mình nhưng gã không hề sợ, nói:

- Xem ra chúng ta đành dùng nắm tay nói lý.

Bỗng một thanh âm vang lên:

- Mọi người cùng là q/uỷ tộc, cần gì căng thẳng như vậy? Làm q/uỷ tộc thì nên đoàn kết hòa bình.

Âm Nguyệt hoàng tử dẫn đám đệ tử Âm Nguyệt q/uỷ tộc tới gần.

Vừa thấy Âm Nguyệt hoàng tử dẫn theo đám đệ tử Âm Nguyệt q/uỷ tộc xuất hiện là Thu Dung Vãn Tuyết biến sắc mặt ngay.

Âm Nguyệt hoàng tử đến đây chắc chắn không phải tình cờ, Thu Dung Vãn Tuyết đã hiểu tại sao Hắc Vân thiếu chủ không sợ gì.

Lý Thất Dạ nhìn Âm Nguyệt hoàng tử cùng đám đệ tử bước tới gần, hắn nhếch mép.

Lý Thất Dạ không hề tức gi/ận, th/ủ đo/ạn nhỏ, tính kế vặt, âm mưu vụng về kiểu này không lọt vào mắt hắn.

Lý Thất Dạ từng tính kế cả thiên hạ, th/ủ đo/ạn nhỏ của Âm Nguyệt hoàng tử như trò b/án đồ hàng trong mắt hắn.

Ánh mắt Thu Dung Vãn Tuyết lạnh băng, trầm giọng hỏi:

- Âm Nguyệt hoàng tử, chẳng lẽ Âm Nguyệt q/uỷ tộc các người định nhúng tay vào chuyện này sao?

Âm Nguyệt hoàng tử cười tủm tỉm, tự cho là phong lưu phóng khoáng.

Âm Nguyệt hoàng tử mỉm cười nói:

- Thu Dung cô nương, ta là truyền nhân Âm Nguyệt q/uỷ tộc, sẽ không thiên vị bên nào.

Ta đã nghe đối thoại của Hắc Vân thiếu chủ và Thu Dung cô nương.

Tuy Thu Dung cô nương cho rằng chuyện này là lời nói một phía của Hắc Vân thiếu chủ nhưng .

. .

- Nếu đúng là có kẻ tr/ộm báu vật của Hắc Vân tộc thì ta không thể dễ dàng tha cho, Thu Dung cô nương thấy đúng không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh trai tôi là số một thiên hạ!

Chương 7
Lúc anh trai được tìm về, tôi mới 5 tuổi, đầu óc vẫn còn chưa kịp mở mang. Vì thế tôi chẳng thể nào nhận ra anh trai đang ghét cay ghét đắng mình. Năm đó anh đang học lớp 12, tôi cứ bám riết đòi ngủ chung. Nửa đêm mơ màng không tìm được nhà vệ sinh, đêm hôm ấy, anh trai mặt xám xịt đi giặt ga giường. Đến khi đi học, tôi ngại ngùng cầm bài thi đến gặp anh: "Anh ơi, ký tên giúp em được không?" Anh trai nhìn điểm 37 đỏ chói trên bài kiểm tra, mặt đen như cột nhà cháy. Sau này khi tôi cũng vào cấp ba, dạo phố tay trong tay với thằng bạn thân tóc vàng, bị anh trai bắt gặp tại trận. Năm nổi loạn nhất, tôi cùng bạn trai nhỏ bị anh trai ép ngồi học thêm trong văn phòng của anh.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0