Thần xui xẻo

Chương 3

06/01/2024 13:09

Lúc mới đầu, pháp lực của tôi khá yếu, người bên cạnh nhiều nhất chỉ là vấp chân té ngã, rơi chút tiền, thế nhưng theo tuổi tác tăng dần, mức độ xui xẻo của những người bên cạnh càng lúc càng nặng, tất cả mọi người đều bắt đầu né tôi để đi.

Sau nữa, tôi trừng người nào thì người đó mang th/ai, chỉ vào ai thì người đấy xui xẻo.

Công ty nhà chúng tôi bắt đầu lung lay sắp đổ, cả nhà ngủ cùng nhau thì ắt hẳn giường sẽ sập, đến khi tôi lên cấp hai, ngay cả biệt thự cũng vì lâu năm không sửa chữa mà sụp.

Bố tôi nước mắt hòa nước mũi đưa tôi đến chỗ đại sư từng mời tôi đến khi xưa, vừa bế tôi vừa nói: "Mai Mai à, bố thương con lắm, con phải sống tốt nhé, nhất định đừng quay về.”

Sau đó ném lại 10 vạn tệ rồi cong đuôi chạy xuống núi.

Đại sư cầm cây phất trần đuổi theo sau ông ấy: "Mẹ nhà anh, đã nói cả đời đừng liên lạc rồi mà!”

Bố tôi nói: “Ông mời đến, ông phải chịu trách nhiệm đến cùng!”

Đại sư: “Anh quay lại đưa con bé đi đi mà!”

Bố tôi: "Tôi không thể…”

Đại sư nhìn đuôi xe của bố tôi khóc lớn: "Đã là nạn, tránh cũng không được…”

Cứ như vậy, tôi bị nhét cho sư phụ, làm một đạo cô tại gia.

Ở trong đạo quán mấy năm, tôi trở thành một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp.

Tôi là một đạo cô tại gia thích nhạc đồng quê, tôi đã m/ua đàn guitar trên mạng, mặc áo bào, ngày ngày ở trong đạo quán hát “Look What You Made Me Do” của Taylor Alison Swift, hát đến nỗi m/a chê q/uỷ hờn, thần q/uỷ khó lường.

Từ lúc tôi vào đạo quán, hương hỏa ngay lập tức bớt một nửa, tôi hát thêm một bài hát, khách tới thắp hương lại bớt đi một nửa.

Đạo quán lung lay sắp sụp đổ và phải đóng cửa, sư phụ và các sư huynh đệ đang từ tầng lớp giàu có cũng rơi xuống đáy của xã hội.

Năm 18 tuổi, tôi dùng tiếng Anh kiểu Trung nói với sư phụ: "I have a dream, con có một ước mơ, con muốn làm ca sĩ.”

Sư phụ không chờ được nữa mà đ/á tôi xuống núi: "Đi đi con, mau đi đi, đừng có quay về nhé!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0