Lục Thừa Dương nheo mắt:

"Các người là ai?"

Tôi ưỡn ngựk tự hào:

"Đội ngũ vệ sinh chuyên nghiệp “Đẹp Đến Nhà”, xin hân hạnh được phục vụ quý khách!"

Lục Thừa Dương khựng lại:

"Chuyện lúc nãy... các người nghe được bao nhiêu?"

"Nghe hết tất cả rồi ạ." Tôi thành thật trả lời.

Ánh mắt Lục Thừa Dương lóe lên vẻ tàn đ/ộc:

"Vậy thì đừng hòng ra khỏi đây!"

Vừa hay, tôi cũng chưa tính đi đâu cả.

Tôi vẫy tay gọi Lão Q/uỷ:

"Đại ca Tàn Dư, giúp chút xíu được không?"

Lão lắc đầu:

"Trên người hắn có vật hộ mệnh, ta không dám đụng bừa."

Chuyện nhỏ.

Tôi liếc mắt ra hiệu, Tống Triết và Chị đẹp lạnh lùng lập tức xông lên, dùng kìm sắt ghì ch/ặt Lục Thừa Dương xuống đất.

Tôi mò mẫm khắp người gã, lục soát từ trong ra ngoài.

Nào ngọc bội, nào bùa chú khả nghi, tháo sạch không chừa!

Cuối cùng thấy phân loại mệt quá, tôi trực tiếp l/ột sạch quần áo gã, chỉ chừa lại cái quần đùi che thân.

"Sạch bách rồi, mời cụ ra tay đi, miễn chừa mạng là được."

Lão Q/uỷ gật đầu:

"Đến liền!"

Làn sương m/áu cuộn trào, cuốn Lục Thừa Dương xuyên tường biến mất, không biết bị lôi đi xử lý ở xó xỉnh nào.

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Cố Xuyên Sơn trong bể thủy tinh lúc tỉnh lúc mê.

Nhưng ông ta không rời mắt khỏi đám khói đen góc phòng.

Thỉnh thoảng tỉnh táo lại, ông hướng về phía khói đen gọi:

"Duyệt Nhi?"

Mãi sau, đám khói đen mới dần hiện thành khuôn mặt thiếu nữ.

Tóc tết hai bím, xinh đẹp dịu dàng.

Chỉ có điều hình bóng hơi mờ ảo.

Cố Duyệt từng bước bước đến bên bể thủy tinh, chưa kịp mở miệng đã khóc nức nở.

"Ba ơi, con xin lỗi..."

Nếu nghe lời ba sớm hơn, tránh xa tên khốn kia, đâu đến nỗi suýt bị cư/ớp sạch gia sản.

Cố Xuyên Sơn há hốc mồm, muốn an ủi con gái lại nghẹn lời.

Người ch*t đâu thể sống lại.

Ông thở dài:

"Con... ch/ôn ở đâu? Để ba đi đưa con về."

Cố Duyệt chỉ tay về phía tôi:

"Ở nhà chị ấy ạ."

Cố Xuyên Sơn quay sang hỏi tôi:

"Cô bé, nhà cháu có b/án không?"

Tôi do dự, vốn dĩ vì nghèo mới dám m/ua nhà m/a.

Nếu b/án đi, lại thành kẻ vô gia cư.

Tôi dè dặt hỏi:

"Đổi... được không ạ?"

Cố Xuyên Sơn gật đầu đồng ý.

Tống Triết bước tới, liếc nhìn dấu ấn sau gáy ông lão.

Quay sang nói với tôi:

"Cho anh mượn một giọt m/áu."

Tôi nghi ngờ:

"Được không? Lúc dẫn Sơn q/uỷ, Lưu đại sư nhảy lo/ạn xà ngầu. Còn của anh nhìn đơn giản như đồ giả vậy."

Tống Triết:

"Hàng xịn đây."

Anh rạ/ch tay tôi nhỏ một giọt m/áu lên dấu ấn.

Ngay lập tức, làn khói đen bốc lên từ dấu ấn, dần hiện thành hình mèo.

"Bắt lấy nó."

Tôi vâng lời giơ tay tóm gọn.

Trong chớp mắt, khói đen tan biến, để lại vệt bùn đen nhầy nhụa trên tay.

"Chỉ thế này thôi?" Tôi vừa lắc tay vừa kêu, "Gh/ê quá đi mất!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm