Tử vong tuần hoàn

Chương 42: Câu chuyện thứ tư (25)

27/03/2025 14:21

Chương 42: Câu chuyện thứ tư (25)

Địa đạo dài ngun ngút như thể là con đường chỉ dẫn của vận mệnh, cuối cùng chúng tôi cũng tới được điểm tận cùng.

Đoạn đường cuối cùng mỗi lúc một nhỏ hẹp, chỉ đủ một người đi qua, nếu thân thể cao hơn chút nữa thì phải uốn mình cong lưng mới có thể đi tiếp được.

Ở tận cùng, có một đoạn cầu thang gỗ rất ngắn, trèo lên chính là lối ra. Lối ra này bị một miếng gỗ lấp bên trên, tôi lấy tay đẩy nó ra, phát hiện đây lại chính là phía dưới gầm của một chiếc gường lớn.

Chúng tôi gắng sức trèo lên, quan sát bốn phía, cả hai vui mừng ngoài ý muốn.

Hóa ra vị trí này chính là phía dưới giường của nhà đ/á trong địa đạo phía sau tiệm th/uốc, lúc mới tới do vội vã nên không phát hiện ra dưới gầm giường cũng có đường hầm ngầm khác.

Xú Ngư hắng gióng nói:

- Cái tên A Hào tốt bụng này, nếu nghe mình thì đã đ/ập vỡ tan tành cái bình đựng h/ồn m/a trong căn phòng này rồi. Mình thấy nơi này căn bản chẳng có người tốt, ít nhất cũng phải cho ngàn nhát d/ao mới được!

Tôi cũng bị lòng h/ận th/ù làm cho u mê đầu óc, không đợi Xú Ngư ra tay, tôi đã hung hãn nhấc chiếc bình đang đặt trên bàn, đ/ập nó vào tường không chút thương tiếc.

Theo những mảnh vụn của chiếc bình, một làn khói xanh trong đó bay ra, hóa thành một bé nam nhỏ nhắn, cất tiếng khóc “Oa oa….”

Trong tay chúng tôi lúc này không có gạo, nên không dám phản kháng lại đứa bé, hai đứa đồng thanh gào thét, phá cửa chạy ra ngoài địa đạo để quay về tiệm th/uốc.

Mãi đến khi chạy đến nhà bếp của tiệm th/uốc, hai chúng tôi đã mồ hôi đầy lưng, thở hổ/n h/ển như trâu, tôi phát hiện vết thương ở chân không còn đ/au nữa, còn nghĩ chắc là do trong lòng quá kích động nên mới vậy.

Tiếng khóc “Oa oa” của đứa bé theo chúng tôi vào tận phòng bếp, Xú Ngư một cước đ/á bay cái nắp thùng đựng gạo, hai tay liên tiếp bốc gạo sống vứt thẳng vào người tiểu q/uỷ.

Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm, gạo ném trúng vào người tiểu q/uỷ thì liền xuất hiện một cái hố trắng, đứa bé đó đ/au quá vừa khóc vừa kêu gào, muốn quay người bỏ trốn.

Mắt tôi đã đỏ ngầu, nào có thể để nó chạy thoát dễ dàng như vậy, bèn lấy vạt áo đựng cả một vốc gạo to đùng rồi rắc thành một đường tròn xung quanh tiểu q/uỷ.

Tôi cười ha hả một cách đi/ên dại, nói với Xú Ngư:

- Lão Vu, chớ vội, cứ từ từ chừng trị con tiểu yêu này, hôm nay phải tóm nó để cúng tế vo/ng h/ồn cho bạn chúng ta

Xú Ngư thấy đã chặn đường được tiểu q/uỷ, nên cũng từ từ ném từng chút gạo một vào người nó. Tiểu q/uỷ ngã nhào xuống đất, nôn ra đầy chất dịch màu đen, hình trạng mỗi lúc một hư vô, hình như sắp h/ồn xiêu phách tán.

Nhưng vào đúng lúc này, từ cửa nhà bếp vọng vào một âm thanh già nua:

- Hai vị tráng sỹ, mau mau dừng tay, xin hãy nghe lão phu nói một lời…

Tôi ngoảnh đầu lại nhìn, không ngờ người đang nói lại chính là lão đầu tử họ Trần chủ tiệm th/uốc.

Tôi lớn tiếng trách móc:

- Lão đầu tử này mới đúng là đáng gh/ét nhất, lão Vu, đừng phí lời với lão, cho lão nếm mùi đi!

Xú Ngư cũng đang được dịp hứng chí, vốn không muốn nhiều lời, lập tức ném một nắm gạo lớn về phía lão đầu tử họ Trần.

Không ngờ lão già này lại không phản ứng gì, chỉ vội vã nói:

- Hai vị tráng sỹ, hai vị hảo hán, lão già tôi đây là người, không phải m/a q/uỷ, xin dừng tay cho thân già này được giải thích, để sau gi*t cũng chưa muộn

Tôi cảm thấy tình hình kỳ quái, nhưng vẫn chưa an tâm, bèn rút tiểu đ/ao ra u/y hi*p lão:

- Lão già này, nếu dám nhúc nhích tôi sẽ cho ông ngay một nhát đấy

Cụ Trần nhìn đứa cháu nhỏ nói:

- Hai vị hảo hán, có thể tha cho đứa cháu của tôi trước được không, tuy nó là m/a, nhưng chưa từng làm chuyện x/ấu

Xú Ngư nói:

- Lão cứ nói rõ ràng chuyện đêm nay cho chúng tôi nghe trước đi, kể rõ ràng thì tha, còn không thì đừng nói cháu ông, mà ngay cả ông tôi cũng cho h/ồn xiêu phách tán luôn đấy!

Cụ Trần hết cách, đành phải kể lể sự tình…

Vậy là ông ấy lại kể cho chúng tôi nghe câu chuyện thứ năm trong đêm mưa….. 

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh rồi, tôi không giấu điểm số nữa, bạn thân liền phát điên

Chương 20
Giới thiệu: Lâm Tiểu Vũ bị người bạn thân nhất và bạn trai liên thủ phản bội, sau khi đột tử ở tuổi 32, cô trọng sinh trở về năm học lớp 11. Lần này, cô không còn nhẫn nhịn nữa, vạch trần tình bạn giả tạo, vả mặt gã bạn trai tồi, tham gia cuộc thi Olympic Toán học, phát triển ứng dụng di động, cuối cùng được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa, bắt tất cả những kẻ hãm hại mình phải trả giá. Một bộ truyện hiện đại báo thù sảng khoái, dẫn dắt bạn trải nghiệm cảm giác phản công đầy thỏa mãn.
Hiện đại
Trọng Sinh
0