Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Từ lúc sự tình phát sinh, trạng thái tinh thần của Hàn Thiên Vũ càng ngày càng không ổn cho nên Phí Dương phải tìm ra biện pháp để không còn quá lo lắng cho thân thể của Thiên Vũ nữa.

Chuyện này ảnh hưởng không chỉ đơn giản là sự nghiệp cùng sinh mạng của Thiên Vũ mà còn có toàn bộ suy nghĩ của những người khác nữa.

Rõ ràng là xuất phát từ thiện ý mà trợ giúp những hài tử đó, cuối cùng lại bị bôi nhọ phản bội h/ãm h/ại, rõ ràng căn bản không có làm việc á/c đó nhưng người khác lại muốn Thiên Vũ cả đời trên lưng phải đeo loại tội á/c đ/áng s/ợ này.

Mà đối với đôi vợ chồng tham lam kia ngay cả huyết nhục của mình còn muốn lợi dụng để có thể nhận lấy sự đồng tình của toàn bộ xã hội, rồi trong tương lai bọn họ muốn dựa vào khoản bồi thường kếch xù mà mình có thể nhận được để ăn sung mặc sướng.

Nếu hôm nay không có người nam nhân họ Diệp trẻ tuổi kia xuất hiện thì chắc chắn công ty sẽ mạnh mẽ bức Thiên Vũ dùng phương thức đưa tiền để giải hòa, sau đó hắn thật sự có thể tưởng tượng được chuyện Thiên Vũ vì cách làm như vậy mà tinh thần ngày càng đi xuống trầm trọng hơn.

Thấy Hàn Thiên Vũ không nói lời nào, Phí Dương lại mở miệng an ủi nói “Cậu cũng đừng quá bi quan, Chu tổng không phải đã đồng ý thử lại một lần nữa rồi sao? Nói không chừng thật sự có thể có cơ hôi chuyển đổi đó? Nếu Diệp Bạch kia không có chiêu gì đặc biệt thì hắn hẳn là không dám ở trong hội nghị làm ra chuyện lớn như vậy…”

Phí Dương không dám tưởng tượng đến chuyện Diệp Bạch thất bại thì…

Càng nghiêm trong hơn là…… Vạn nhất người nọ căn bản là người có tâm muốn gây rối……

Nghe được tên của “Diệp Bạch” con ngươi của Hàn Thiên Vũ mới gi/ật giật, trước mắt hoảng hốt lại hiện lên một mạt tươi cười ấm áp.

Sau một lát hoảng hốt, hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại ngăn cách ánh nhìn như lốc xoáy nơi đáy mắt.

Hai ngày sau.

Vợ chồng Triệu thị kết hợp với truyền thông mở một cuộc họp với nội dung “Kêu oan cho con gái mình” hơn nữa còn áp dụng phương thức phát sóng trực tiếp cho mọi người cùng xem.

Rõ ràng đã khởi tố lên tòa án rồi nhưng trước kì mở phiên toà lại cố ý công khai một cuộc họp báo có cả phóng viên như vậy, khác nào tự mình biện minh cho mình đâu?

Để tránh cảm xúc của Hàn Thiên Vũ bị ảnh hưởng, Phí Dương đã c*t đ/ứt đường truyền Internet trong nhà hơn nữa còn tịch thu di động của Hàn Thiên Vũ.

Đang nghĩ ngợi xem hắn còn có quên cái gì khác hay không, lúc này, di động cá nhân của Hàn Thiên Vũ đột nhiên vang lên.

Trên điện thoại biểu hiện người gọi đến: Diệp Bạch.

Nhìn đến tên này, Phí Dương vội vàng chuyển điện thoại, biểu tình cẩn thận mà mở miệng nói chuyện “Uy, Diệp tiên sinh?”

“Mở tin tức đang phát sóng trực tiếp ra.” Người ở đầu kia di động cũng không có muốn hàn huyên tâm sự gì mà là trực tiếp mở miệng ra lệnh nói.

Phí Dương nghe vậy tức khắc có chút kinh ngạc hỏi lại “Hiện tại sao?”

Diệp Bạch: “Đúng vậy.”

Phí Dương do dự một chút sau đó mở miệng đáp lại “Tốt, tôi đã biết rồi.”

Phí Dương chạy nhanh về phía máy tính click mở trang web đang phát sóng trực tiếp tin tức, sau đó gõ cửa phòng ngủ của Hàn Thiên Vũ “Thiên Vũ…… Thiên Vũ…… Cậu có còn tỉnh không?”

Đẩy cửa tiến vào mùi mà Phí Dương gửi thấy chỉ có một mùi: là mùi rư/ợu. Hàn Thiên Vũ mặt trên bản, bên cạnh đất bình rư/ợu không, nghe được Phí Dương kêu tên của mình cũng không có chút phản ứng nào.

Nhìn bộ dạng này của Thiên Vũ, Phí Dương lại càng đ/au lòng hơn, hắn cũng biết nếu không cho Thiên Vũ phát tiết một chút thì hắn chỉ sợ cậu ấy thật sự sẽ đi/ên mất cho nên lúc này mới không có ngăn cản cậu ấy uống rư/ợu.

“Mau đứng lên, vừa rồi Diệp tiên sinh gọi điện thoại lại đây, nói muốn chúng ta xem cuộc họp báo mà phóng viên mở ra…”

Cùng lúc đó, Tại khách sạn lớn ở Đế đô.

Trong phòng hội nghị lớn nhất của khách sạn, chứa đầy những phóng viên truyền thông của công ty Bách Gia, cha Triệu Đại Dũng cùng mẹ Lý Xảo Hồng của nữ hài bị Thiên Vũ h/ãm h/ại kia đang ngồi ở trên đài tuyên bố lý do của buổi họp báo.

Triệu Đại Dũng thân hình b/éo m/ập, đầu cạo tóc, trên người ăn mặc một bộ tây trang màu đen cũ không quá tương xứng với hắn, biểu tình nhìn qua rất là trầm trọng nói “Tôi rất cảm ơn các vị truyền thông đã hỗ trợ cho một nhà chúng ta thời gian vừa qua, Hàn Thiên Vũ là đại minh tinh có quyền thế, chúng ta chỉ là tiểu dân chúng bình thường muốn lấy lại công đạo quả thực khó như lên trời, còn may là trên đời này vẫn còn có nhiều người hảo tâm để cho hai vợ chồng chúng tôi có thể có nơi có thể nói rõ mọi chuyện, bằng không chúng tôi cũng không biết nên làm cái gì vào thời điểm này là tốt nhất…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nhầm Lẫn Gía Trị

Chương 19
Sau khi cày nát thanh hảo cảm lên mức tối đa, hệ thống mới thông báo với tôi rằng: Đó là thanh phẫn nộ. Sau khi công lược thành công đại ca trường, tôi liền lộ nguyên hình, bắt đầu chuỗi ngày "lên mặt" với anh. Không cho anh trốn học đi quán net, bắt anh phải có mặt ngay khi tôi gọi, và tuyệt đối không được nổi nóng với tôi. Dù tôi có quá quắt thế nào, thanh điểm trên đầu anh vẫn cứ tăng đều đều. Tôi tự mãn cho rằng, anh đã yêu tôi đến chết đi sống lại. Mãi đến một năm sau, khi hệ thống quay trở lại, tôi tự tin khoe thành quả công lược của mình. Nhìn con số đỏ rực đến chói mắt trên đầu đại ca trường, hệ thống im lặng hồi lâu, rồi nghiến răng thốt ra một câu: 【Mẹ nó, đây là thanh phẫn nộ đấy chứ!】
757

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vượt Trên Bụi Trần

Chương 7
Tôi và Tống Trạm yêu nhau cháy bỏng, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, kể cả việc bị cha mẹ cắt đứt hoàn toàn nguồn kinh tế. Nhưng rồi anh hối hận, thổ lộ với bạn bè: "Trên người cô ấy vương mùi đất, khiến tôi thấy hơi buồn nôn." Hóa ra khác biệt giai cấp quả thực là rào cản không thể vượt qua. Tôi hiểu ra, chủ động đề nghị chia tay. Anh không hiểu, điên cuồng đòi một lý do chính đáng. Trong cơn giận dữ, tôi buông lời đầy ác ý: "Theo đuổi một thằng nhãi rỗng túi vô học, chẳng có tương lai gì đâu." "Đừng có hối hận!" - Anh quăng ra một câu đầy hằn học rồi bỏ đi không ngoảnh lại. Ba năm sau, chúng tôi tình cờ gặp lại tại câu lạc bộ sang trọng. Giờ đây anh đã trở thành người thừa kế quyền lực của tập đoàn Tống thị. Khoảng cách giữa chúng tôi tựa mây với bùn. Thế mà anh lại nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giọng khẩn khoản: "Giờ anh đã thành công rồi, chúng ta quay lại với nhau, được không?"
Hiện đại
Boys Love
41
cây tỳ bà Chương 6