Cô gái tên Tô Thanh Nha, người như tên, da dẻ mềm mịn, trắng hồng, căng bóng như mầm non mới nhú – chuẩn loại da lý tưởng để xăm.
Sau khi xử lý xong, vùng bụng dưới của cô càng trắng trẻo, sáng bóng như tờ giấy tuyên thành hảo hạng, khiến người ta không thể không trầm trồ.
Theo thỏa thuận, tất cả dụng cụ từ mực đến kim đều do Trần Uyên chuẩn bị, nhưng những thứ ấy hoàn toàn khác lạ so với bộ đồ nghề tôi dùng thường ngày. Bộ dụng cụ mang phong vị kỳ lạ, vừa bí ẩn vừa quái dị, chất liệu không rõ là gì, nhưng cầm lên lại thấy rất vừa tay.
Ngay cả những vật quen thuộc như keo chuyển hình, mực xăm hay vaseline… cũng thoang thoảng một mùi tanh ngọt khó tả.
Hình xăm là một pho tượng thần có năm cái đầu. Năm gương mặt hao hao nhưng không cái nào giống cái nào: có già có trẻ, có tuấn tú có x/ấu xí; chỉ chung một điểm – tất cả đều nhắm mắt.
Giới xăm vẫn truyền miệng nhau câu:
“Hổ xăm không xuống núi, rồng xăm không quá vai, Quan Âm nhắm mắt chẳng độ thế, Quan Công mở mắt ắt có m/áu đổ.”
Trong lòng tôi khẽ thở phào, tượng thần này mà mở mắt thì e rằng chẳng lành.
Suốt quá trình xăm, cô gái không được phép nói, chỉ thi thoảng liếc về phía Trần Uyên với ánh mắt ấm ức. Mỗi lần như vậy, anh ta lại dịu dàng xoa đầu, nhỏ giọng dỗ dành, hai người trông vô cùng tình tứ.
Dù thấy kỳ quặc, nhưng tôi nghĩ Trần Uyên thương cô ấy như vậy thì chắc chắn sẽ không làm hại cô ấy đâu. Thế nên tôi gạt hết tạp niệm, chuyên tâm xăm hình.
Hình xăm không lớn, nhưng việc lên màu cực kỳ phức tạp. Mỗi cái đầu một sắc riêng, tôi cặm cụi cả buổi chiều, mãi đến chạng vạng mới hoàn thành.
Dán lớp bảo vệ xong, tôi dặn cô gái những thứ phải kiêng và cách chăm sóc. Trần Uyên xem qua gật gù hài lòng. Nhìn bóng đôi uyên ương khuất dần, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ những gì xảy ra sau đó còn vượt xa cả trí tưởng tượng của tôi…