SERIES NGÔN LINH SƯ

Chapter 1

13/04/2026 10:29

1.

Tôi mở một phòng livestream tâm sự tình cảm, chuyên giúp người khác giải tỏa nỗi lòng.

Không ít cô gái lên sóng, kể về chuyện gia đình, tình yêu, bạn bè. Tôi luôn kiên nhẫn lắng nghe, rồi nhẹ nhàng đưa ra lời khuyên.

Trước khi kết thúc mỗi cuộc trò chuyện, tôi luôn mỉm cười chúc họ một câu: “Chúc bạn toại nguyện.”

Khán giả liên tục gõ bình luận.

【Woa, streamer vừa xinh vừa dịu dàng.】

【Tui mà là anh người yêu là dán mác "vợ tui" luôn rồi.】

【Streamer có thể mặc đồ gợi cảm chút rồi nhảy s.e.x.y không? Anh donate nguyên siêu xe luôn.】

Tôi liếc nhìn dòng bình luận cuối cùng, người gửi là một ID tên “Như Đi Trên Băng Mỏng”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, bạn trai tôi – Tần Xuyên, đã gh/en ra mặt, lẩm bẩm bên tai: “Đã nói là em đẹp quá rồi, anh không muốn em phải lộ mặt trên mạng.”

Tôi bật cười, cấu nhẹ vào đùi anh ấy, sau đó nghiêm túc từ chối yêu cầu của khán giả kia: “Xin lỗi, tôi chỉ là một streamer tình cảm, lắng nghe và chia sẻ câu chuyện của các bạn, không phải b/án thân hay khoe thân.”

“Như Đi Trên Băng Mỏng” vẫn không ngừng buông lời khiêu khích:【Làm ra vẻ! Đã muốn ki/ếm tiền kiểu đó thì phải chịu nhục. Đã làm gái còn bày đặt giữ giá!】

Tôi không đáp lại hắn, chỉ nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người: “Hôm nay còn một lượt kết nối nữa thôi, sau đó sẽ kết thúc livestream.”

Lúc này, có người xin kết nối dưới danh nghĩa ẩn danh.

Tôi chấp nhận.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Chị ơi, em không lên đây để tâm sự đâu, mà để phản bác lại mấy chị em vừa rồi đó.”

“Em là con gái, nhưng thấy phụ nữ thời nay… thật sự quá yếu đuối. Như cái chị đầu tiên nói đến tháng mà bạn trai chơi game với cô gái khác, rồi trách móc, em thấy nực cười lắm. Đến tháng thì sao? Phụ nữ đến tháng là phải được tôn thờ à? Em cũng vậy thôi, hai mươi năm nay toàn dùng giấy thay băng vệ sinh cho tiết kiệm, vẫn tung tăng đi làm đi học.”

“Rồi cái chị thứ hai nói sinh con mà chồng chỉ nấu cháo trắng cho ăn, cũng kêu ca. Em đẻ mổ xong, hôm sau đã giặt đồ cho chồng, nấu cơm, anh ấy cảm động đến khóc luôn. Phụ nữ nên biết thương chồng một chút, có thế mới sống hòa thuận được.”

2.

Dưới phần bình luận, màn đạn (là những dòng bình luận chạy ngang màn hình video) liên tục b.ắ.n ra những dấu chấm hỏi đầy hoang mang:【?】

Người đang ẩn danh kết nối thấy vậy càng diễn sâu hơn, giọng điệu chua chát: “Các chị đừng không phục. Chồng tôi rất yêu tôi, vì tôi là một người vợ siêng năng hiểu chuyện như vậy. Chỉ cần các chị học hỏi tôi, thì ai cũng có thể có được một người chồng tốt như thế.”

Các nữ khán giả trong phòng livestream tức đến bật cười.

【Làm tôi cười chít mất, sặc mùi đàn ông giả gái nồng nặc. Không thích “món hàng” gi/ữa hai ch/ân thì tự đi bỏ đi.】

【Bà đến tháng hai mươi năm, nhét giấy? Sao không tự nhét chít mình luôn cho rồi!】

【Sinh mổ ngày thứ hai mà đã giặt quần áo cho chồng, nấu cơm? Biến mợ mày đi, ít giả vờ giả vịt!】

【Đàn ông không có thằng nào tốt lành cả!】

Cuối cùng, bình luận dậy sóng, kẻ ẩn danh kia phải cuống cuồ/ng rút lui khỏi kênh.

Trước khi hắn rút, tôi vẫn nở một nụ cười lành lạnh, chúc một câu: "Chúc “chị” toại nguyện."

Tần Xuyên chớp mắt, gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ lấy lòng: “Hoa Hoa, em đừng có hiểu lầm, anh không giống đám đó đâu nha.”

Cái gương mặt này nhìn bao nhiêu cũng không chán, tôi mỉm cười ngọt ngào, cùng anh ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, vừa mở mắt, điện thoại liền hiện ra một bản tin gi/ật gân:【Chấn động! Một người đàn ông nửa đêm nhập viện vì hạ thể chảy m á u không ngừng. Kiểm tra cho thấy bộ phận sin* d ụ c đã biến dị thành cơ quan s i n h d ụ c nữ, không những có kinh nguyệt mà còn bị nhé* đầy giấy vệ sinh.】

【Sốc! Bác sĩ phát hiện trên bụng người đàn ông có vết s/ẹo sinh mổ. Khi chuyển vào ICU, bụng hắn đột nhiên phát n/ổ, tử v o n g tại chỗ.】

3.

Tần Xuyên rời đi vào sáng sớm.

Sau vụ án mạng kỳ dị đó, anh phải tham gia điều tra chân tướng. Phải rồi, anh ấy là cảnh sát.

Tầm hoàng hôn, lúc tôi đang chuẩn bị livestream thì cửa bị gõ mạnh. Hai cảnh sát mặc thường phục xuất hiện, đưa tôi về Đồn công an,

Ngay ngoài cửa phòng thẩm vấn, tôi bắt gặp Tần Xuyên - anh mặc cảnh phục, sắc mặt đầy lo lắng, liên tục giải thích với một người đàn ông trung niên bên cạnh: “Chuyện tối qua đúng là quá kỳ lạ, nhưng không thể nào là do Trần Hoa làm! Tôi ở bên cô ấy suốt cả tối, tôi có thể làm chứng! Các anh đưa cô ấy đi là có ý gì?”

Người đàn ông kia hẳn là cấp trên của anh, không cần nổi gi/ận mà khí thế đã bức người: “Tần Xuyên, cậu là Đội trưởng, càng phải công bằng với người bị hại. Nếu chuyện này thật sự có liên quan đến bạn gái cậu, thì cậu càng nên tránh khỏi vụ án. Hiện tại chỉ là thẩm vấn theo quy trình. Nếu cậu cứ cản trở thế này, thì đừng trách tôi…”

Tôi bị đưa vào phòng thẩm vấn.

Người đàn ông trung niên ngồi đối diện, nghiêm giọng hỏi: “Trần Hoa, tối qua cô có xảy ra tranh cãi với một người tên là ‘Như Đi Trên Băng Mỏng’ trong livestream không?”

Tôi nghĩ kỹ rồi gật đầu.

“Cô vì vậy mà ôm lòng th/ù h/ận, đúng không?”

Tôi bật cười, cả người thả lỏng, tựa lưng vào ghế: “Ngài đùa rồi. Vài câu cãi nhau trên mạng sao có thể xem là th/ù h/ận? Huống chi, là anh ta ch/ửi tôi, tôi chẳng hề đáp lại. Cuối cùng anh ta còn lên mic, lăng mạ phụ nữ, mà tôi vẫn mỉm cười lắng nghe. Khán giả trong phòng livestream có thể làm chứng cho tôi. Các anh không đi bắt loại người kích động đối lập giới tính như vậy, mà lại quay sang bắt tôi, là sao?”

Không rõ tin tôi bị đưa về Đồn cảnh sát lan truyền bằng cách nào, nhưng rất nhanh, fan trong livestream đồng loạt lên tiếng bảo vệ tôi.

Họ khẳng định tôi là người xinh đẹp, lương thiện, tuyệt đối không thể làm chuyện tà/n nh/ẫn.

Đến khi hết thời gian thẩm vấn, mà vẫn không có chứng cứ, cảnh sát đành thả tôi về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
7 Âm Vang Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm