Tiếng "keng" vang lên, đ/ao ki/ếm rơi xuống đất theo tiếng.
Đoản đ/ao áp sát bên cổ Trì Đại Quỳ, ta quát hỏi: "Trì tướng quân, ngươi đây là có ý gì?"
"Thẩm Ngọc, ngươi không thể làm Hoàng hậu, cho nên ngươi phải ch*t."
Ta: "?"
"Đường đường là vương triều họ Lý, làm sao có thể có một vị Hoàng hậu là nam nhi! Ngươi mà còn ở đây, con nối dõi nhà họ Lý hết hy vọng, dòng m/áu hoàng thất không thể truyền thừa."
Khí thế ta yếu đi, quay mặt đi chỗ khác, thấp giọng nói: "Ừm... Lý... Hoàng thượng, y không phải là không có những phi tần khác sao?"
"Có thì đã sao!"
"Ta từ nhỏ lớn lên cùng Hoàng thượng, ta hiểu ngài, nếu không phải thật lòng yêu mến, ngài sẽ chẳng bao giờ chạm vào một sợi tóc của người đó."
"Ừm... vậy ngươi có từng nghĩ tới, y cũng chưa từng chạm vào một sợi tóc nào của ta không."
Lời này là thật, mặc dù ta và Lý Giản gần như đêm nào cũng chung giường, nhưng tương tác chỉ dừng lại ở việc ngủ.
Thậm chí, đôi khi giữa hai người còn ngăn cách bởi một chiếc gối.
Trì Đại Quỳ ch/ém đinh ch/ặt sắt nói: "Không thể nào. Nếu ngài không muốn cưới ngươi, đã không bảo ta dùng loan giá chuyên dụng của Hoàng đế để nghênh thân, càng không có chuyện vạn dân triều bái phía sau."
Tim ta đ/ập mạnh dữ dội, miệng vẫn cố cứng cỏi: "Đó đều là thay gả cả mà, quy trình các thứ là đã được sắp đặt từ trước rồi..."
"Ngươi bớt lấy chuyện thay gả ra mà lừa ta! Nếu Hoàng thượng không nguyện ý, ngươi căn bản không có cơ hội thay gả!"
Mặt ta nóng bừng, nhìn chằm chằm vào khe hở của những viên gạch dưới đất, nói: "Ý của ngươi là, thực ra Lý Giản y, y... y thích ta sao?"
Trì Đại Quỳ dường như bị câu hỏi của ta làm cho tức gi/ận, chẳng màng đến lưỡi d/ao ở cổ, gào thét: "Nói nhảm! Nếu không thích ngươi, tại sao cứ khăng khăng đợi đến khi Quốc sư nói Hoàng hậu phải xuất thân từ Thẩm gia mới chịu cưới vợ! Nếu không phải Quốc sư nhạy bén, nhận ra tâm ý của ngài ấy, thì cả đời này ngài ấy phải làm kẻ đ/ộc thân rồi!"
Ta cố hết sức kiềm chế khóe miệng đang nhếch lên, hắng giọng hai tiếng, chuyển chủ đề: "Chuyện cấp bách hiện nay là c/ứu Thái hậu ra, Trì tướng quân ngươi..."
"Phía Thái hậu đã sớm sắp đặt xong xuôi, không cần ngươi phải bận tâm."
Trì Đại Quỳ càng nói càng kích động: "Thẩm Ngọc, ta nể ngươi là một nam tử hán, đối với Hoàng thượng cũng coi như trung thành, ngươi tự đi đi, đừng để ta phải ra tay."
Ta cạn lời nhìn lưỡi d/ao đang áp vào cổ hắn.
Trì Đại Quỳ dường như lúc này mới nhận ra tình cảnh của mình, sắc mặt cứng đờ, ngay lập tức dùng ánh mắt liên tục liếc về phía hai vị phó tướng.
Hai vị phó tướng, một người nhìn trời, một người nhìn đất, nhất quyết không nhìn hắn.
Trì Đại Quỳ tức đến nghẹn lời.
Đúng lúc này, từ xa xa mơ hồ truyền đến tiếng bước chân đều đặn.
Bốn người chúng ta đồng loạt chấn động.
Trì Đại Quỳ liếc thấy thần sắc của một trong hai phó tướng vô cùng bất thường, lập tức gầm lên: "Ngươi mật báo!"
Phó tướng lùi lại vài bước, áp sát vào chân tường đứng vững, nói: "Tướng quân bớt gi/ận. Thực ra, Quý phi nàng ta không có á/c ý gì đâu. Hơn nữa, ngươi và nàng ta chắc sẽ rất tâm đầu ý hợp đấy."