Khi đến đầu thôn, phản ứng đầu tiên của dân làng là cầm lấy vũ khí.
"Mấy người là ai? Thôn Đại Lương không chào đón mấy người, mau đi đi."
Đạo diễn Dương nói chuyện với bọn họ: "Chúng tôi là người của đài truyền hình, đến đây quay chương trình."
Họ nhìn vào chiếc máy quay đen ngòm, sắc mặt rất khó coi.
Lúc này, trưởng thôn bước ra nói:
"Nếu đã là khách thì mời vào, nhưng chỗ chúng tôi có nhiều chuyện lạ xảy ra, mọi người uống trà xong thì mau đi đi."
Đạo diễn Dương cười, nói thêm: "Chúng tôi đến đây để thám hiểm, không sợ."
Trưởng thôn cười thành tiếng, rõ ràng nhiệt tình hơn lúc nãy: "Vậy để dân làng đưa mọi người đến chỗ ở nhé, nhưng buổi tối tuyệt đối đừng ra ngoài."
Đạo diễn Dương liên tục gật đầu.
Đến nơi ở, dân làng lại không đi, giống như đang giám sát vậy.
"Mọi người cố gắng tỏ ra hiền lành một chút."
"Bây giờ có vẻ như bọn họ coi chúng ta là những người đi lạc."
Trương Thiên Lăng nói.
Bạch Nhan áp sát vào lưng Trương Thiên Lăng, khẽ nói bên tai anh ấy: "Chẳng lẽ ta không hiền lành sao?"
Tai của Trương Thiên Lăng đỏ bừng.