Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 799: Sẽ không để cho em chịu ủy khuất

05/03/2025 17:57

Beta: Gemini

……………………….

“Hơn nữa, chị Y Y thật lợi hại, em hiện tại cũng đem chị Y Y làm tấm gương để học tập, về phần anh Việt Trạch, cũng rất xứng đôi với chị Y Y, em thật lòng chúc phúc bọn họ, hi vọng bọn họ có thể tốt, nếu không lần trước trên lễ mừng thọ của ông nội em cũng không từ hôn. Em hy vọng chị Y Y và anh Việt Trạch không bị ảnh hưởng bởi em.

Trước đây là do em quá nghịch ngợm, không hiểu chuyện, để cho ông bà nội lo lắng, thất vọng, cũng còn tốt là có thím hai, chị Y Y ở bên ông bà…”

Nghe xong lời này của Diệp Oản Oản, vẻ mặt của Lương Mỹ Huyên như là gặp q/uỷ, chân mày Diệp Y Y hơi nhíu lại.

Diệp M/ộ Phàm càng trố mắt nghẹn họng.

Đàm Nghệ Lan quan sát tỉ mỉ cháu gái trước mắt, không chỉ thay đổi cách ăn mặc, liền tính tình cũng thay đổi mặc dù thái độ vẫn hoài nghi, nhưng vẫn mở miệng nói “Con có thể nghĩ như vậy, tự nhiên là tốt nhất.”

Diệp Hồng Duy mặt mũi lạnh lùng cũng hào hoãn hơn vài phần “Cuối cùng cũng có chút bộ dáng rồi!”

Diệp Oản Oản đi tới trước mặt Lương Mỹ Huyên, lấy một cái hộp nhỏ ra, sau khi mở ra, bên trong là một chuỗi ngọc, “Thím hai, lần trước con đi du lịch Myanmar, thấy chuỗi ngọc đeo tay này, đồ vật không mắc, nhưng là con tỉ mỉ chọn, hy vọng thím thích.”

Trên mặt Lương Mỹ Huyên đầy hoài nghi cùng tìm tòi nghiên c/ứu, cái nha đầu ch*t ti/ệt này, làm sao lại thay đổi thái độ, rốt cuộc là đang chơi cái gì?

Thấy Lương Mỹ Huyện chậm chạp không có phản ứng, Diệp Oản Oản lộ ra mấy phần mất mác, rụt tay lại “Là con quá đường đột, vật tầm thường này, cũng không hợp với thân phận thím hai…”

Lương Mỹ Huyên thấy vậy lập tức đem đồ đoạt lấy, giấu con ngươi chán gh/ét, mở miệng nói: “Làm sao vậy chứ! Hiếm khi Oản Oản có lòng! Thím hai thích! Cám ơn con nhiều!”

Ông nội thấy vậy hài lòng gật đầu, thần sắc nghiêm nghị mở miệng “Không sai, như vậy mới là người một nhà, sau này không cho cãi nhau.”

Hôm nay thấy biểu hiện của Diệp Oản Oản, làm cho ông vô cùng hài lòng.

Lại nói chuyện một lúc, Diệp M/ộ Phàm quả nhiên không nhịn được, một tay kéo Diệp Oản Oản vào trong góc “Oản Oản, đầu em bị nước vô à? Đối với bà ta ăn nói khép nép vậy coi như thôi đi còn tặng quà nữa?”

Diệp Oản Oản không có việc gì vuốt hoa tường vi trên tường “Nếu không đây, giống như anh ngay trước mặt mọi người cùng với bà ta cãi nhau? Hôm nay nếu như anh ầm ĩ lên như vậy hảo cảm của ông bà nội cũng mất hết.”

“Vậy cũng không cần ăn nói khép nép đối với bà ta như vậy..” Diệp M/ộ Phàm siết ch/ặt quả đ/ấm, vừa nghĩ đến Diệp Oản Oản im hơi lặng tiếng vì anh mà chịu ủy khuất, anh liền không chịu được.

Anh tình nguyện nhìn cô không kiêng dè gì cãi nhau với họ.

“Oản Oản!” Ánh mắt Diệp M/ộ Phàm yên lặng nhìn về hướng Diệp Oản Oản, “Anh nhất định đem mọi thứ của chúng ta đoạt lại, tuyệt đối không cho em bị nửa phần ủy khuất!”

Nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của Diệp M/ộ Phàm, sắc mặt của Diệp Oản Oản nhu hòa “Ừ, em tin anh có thể làm được.”

Sau lưng, không biết Lương Mỹ Huyên đến lúc nào, “Chậc chậc, chẳng qua là chỉ lăn lộn trong cái hiệp hội Thời Thượng thôi chỉ là chức phó chủ tịch hư danh mà cái đuôi đã vểnh lên trời rồi, nếu Y Y nhà chúng tôi mà giống như cậu vậy, chắc đã muốn ngày ngày đ/ốt pháo ăn mừng?

Lại còn muốn theo Y Y nhà chúng tôi đoạt đàn ông, cũng không soi mặt mình vào nước xem là loại mặt hàng gì!”

Nghĩ đến Diệp Oản Oản dặn dò, Diệp M/ộ Phàm không muốn cùng Lương Mỹ Huyên nổi lên xung đột, nhịn xuống, không có phản ứng bà ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Mèo của anh Chương 15
6 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
8 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm