Tốt A Hại B

Chương 1

08/06/2025 20:06

Đầu óc tôi đột nhiên chập mạch.

Tôi lập tức lùi xa khỏi Lục Diên Chi cả chục bước, vừa sờ soạng người vừa lẩm bẩm:

"Toang rồi, th/uốc ức chế trên người tớ hết nhẵn."

Sao một tên beta như tôi lại mang th/uốc ức chế?

Tỉ lệ này cao bất thường.

Vì hòa bình và ổn định của xã hội, tôi buộc phải đem theo th/uốc ức chế để ngăn lũ người thích "xả lũ" bừa bãi.

Lần này đi làm nhiệm vụ vội quá, tôi không kịp chuẩn bị th/uốc, chỉ mang theo chó và sú/ng.

Chắc đồng đội có mang theo, nhưng tiếc là tụi nó đã hi sinh hết rồi, toàn biến thành x/ác sống.

Giờ có khi trong cục chỉ còn mỗi mình tôi sống sót, máy liên lạc im lìm như tờ, hét khản cổ cũng chẳng ai đáp.

Chú chó nghiệp vụ ngoáy đuôi dụi vào chân tôi. Mắt tôi bỗng sáng rực:

"Công chúa nhỏ, đi tìm th/uốc ức chế."

Tôi đưa cái túi đựng th/uốc rỗng cho nó ngửi.

Để tránh tiếng sủa thu hút x/ác sống, chiều hôm qua tôi đã huấn luyện Công Chúa ngưng sủa.

Công Chúa tìm thấy th/uốc liền chạy lại kéo ống tay áo tôi. Tôi và Lục Diên Chi lò dò đi theo. Tôi nghe rõ tiếng thở dốc nặng nề phía sau làm gáy tôi lạnh toát.

Tôi không dám đỡ hắn, thậm chí còn tránh mọi tiếp xúc cơ thể. Một alpha động dục đã kinh khủng, huống chi Lục Diên Chi - cựu sinh viên ưu tú của Học viện Quân sự Liên hợp Trung ương - đâu phải thứ beta tốt nghiệp ngành huấn luyện chó như tôi có thể kh/ống ch/ế.

Công Chúa tìm thấy th/uốc ức chế thật, nhưng chúng đã vỡ tan tành, nhiễm bẩn hết rồi. Tôi áy náy ngước nhìn Lục Diên Chi: "Cậu phải nhịn bao lâu?"

"Một tháng." Lục Diên Chi khẽ cười khẩy, “Đám bạn trai cũ của cậu đều là alpha mà cậu không biết à? Chưa từng xử lý kỳ dịch cảm cho họ hả?"

Tôi cúi xuống lục lọi trong đống th/uốc vỡ:

"Hầu như chưa kịp tới giai đoạn đó, bọn họ đã bắt cá hai tay với omega rồi chuồn mất dép."

Lục Diên Chi liếc tôi:

"Đúng là xui xẻo đeo bám."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm