Bữa Tiệc Của Ba Kẻ Sát Nhân

Chương 3.

20/03/2026 15:28

Nhìn dòng chữ trên giấy, nỗi sợ hãi trong tôi lại dâng lên cuồn cuộn, bàn tay cầm búa siết ch/ặt hơn.

Bên ngoài đột nhiên yên ắng lạ thường, yên ắng đến mức tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đ/ập thình thịch của mình.

Tôi bắt đầu suy đoán ý đồ của Hồ Ly. Cô ta đã phát hiện ra tôi nhưng không hề vạch trần, lại còn bảo tôi đi trốn. Cứ theo logic này mà suy ra, hẳn cô ta không phải người x/ấu, hoặc ít nhất không phải hạng tội đồ tày trời không thể c/ứu vãn.

“Tôi nghe nói, cậu dùng chính m/áu của ả đàn bà đó để viết chữ?” Lúc này Đồ Tể lại lên tiếng.

Bất kể Hồ Ly có mục đích gì nhưng một khi cô ta không định lật tẩy tôi thì tạm thời tôi vẫn an toàn, thế nên tôi quyết định tiếp tục im binh bất động.

“Đúng thế, tôi cứa đ/ứt ngón tay ả, cầm tay ả tự viết lên kính. Làm vậy chẳng khác nào ả tự chiêu cáo thiên hạ rằng mình là một con khốn không biết x/ấu hổ, hả dạ thật sự!” Dẫu giọng nói đã qua lớp máy biến âm, tôi vẫn dễ dàng nhận ra sự c/ăm phẫn tột độ trong ngữ điệu của Mã Diện. Tự dưng lại oán h/ận một người sâu sắc đến vậy, chắc chắn bên trong phải có ẩn tình gì đó.

“Hồ Ly, cô thấy sao?” Đồ Tể đột nhiên quay sang hỏi.

“Một gã đàn ông sức dài vai rộng đi gi*t một người phụ nữ yếu đuối, tôi thấy cũng bình thường. Trái lại, tôi đang mong chờ màn chia sẻ của anh hơn đấy Đồ Tể, lúc nãy trên đường đi anh có khoe là kiệt tác của anh đang ở trên lầu mà?”

Không biết có phải do tôi ảo giác hay không nhưng chất giọng của Hồ Ly dường như có chút khác lạ, giống như đang r/un r/ẩy. Tôi liếc nhìn xuống chân cô ta, quả nhiên thấy hai chân cô ta đang run lên bần bật, rõ ràng là cực kỳ căng thẳng.

“Ha ha ha, xem ra cô Hồ Ly đây đã háo hức không đợi nổi nữa rồi, vậy thì để tôi dẫn mọi người đi chiêm ngưỡng một phen!” Đồ Tể có lẽ không hề nhận ra sự khác lạ của Hồ Ly. Gã phá lên cười mấy tiếng, ngay sau đó tôi liền nghe thấy tiếng họ đứng dậy bước lên lầu.

Chắc hẳn gã đang dẫn Hồ Ly và Mã Diện lên ngắm cái đầu người bị khóa trong két sắt kia. Lúc Hồ Ly đứng dậy, cô ta thuận tay gõ nhẹ hai cái vào sô-pha. Tôi biết, cô ta đang ám hiệu cho tôi.

Mãi đến khi tiếng bước chân của bọn họ xa dần rồi dừng hẳn, tôi mới rục rịch bò ra ngoài. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ xẹt qua đầu tôi.

Tôi đã bỏ sót một chuyện: Vừa rồi Đồ Tể có nói, cả bọn họ đều đã từng khoe chiến tích trên diễn đàn. Điều này đồng nghĩa với việc, cả ba kẻ này đều đã từng gi*t người và đem đi kể lể trên một diễn đàn kín nào đó. Vậy Hồ Ly chắc chắn cũng là một kẻ sát nhân. Một vụ án mạng tà/n nh/ẫn như lời Mã Diện kể mà cô ta còn thấy “bình thường”, liệu có phải bản thân cô ta còn ra tay đ/ộc á/c, th/ủ đo/ạn bi/ến th/ái hơn không?

Ví dụ như... cố tình dụ dỗ tôi chui ra để Đồ Tể và Mã Diện tóm gọn...

Nghĩ đến đây, toàn thân tôi r/un r/ẩy, không dám nghĩ tiếp nữa.

Nhưng cứ chui nhủi mãi dưới gầm sô-pha cũng không phải cách hay. Tôi bèn mò trong túi đồ nghề ra một chiếc gương nhỏ. Thông qua hình ảnh phản chiếu trên gương để x/ác nhận phòng khách và hành lang tầng hai đều không có người, tôi mới chậm rãi, rón rén chui ra.

Dù vậy, tôi không hề có ý định ngoan ngoãn trốn vào nhà vệ sinh. Tôi quyết định chạy trốn, đây có lẽ là cơ hội duy nhất của tôi. Tôi khom người, nơm nớp lo sợ lết về phía cửa chính. Cứ đi được hai bước lại phải ngoái đầu nhìn, chỉ sợ bị phát hiện.

Vất vả lắm mới mò được đến gần cửa, tôi mới cay đắng nhận ra cửa chính đã bị khóa thêm một lớp ổ khóa phụ. Nếu cố tình phá khóa, tiếng động phát ra chắc chắn sẽ kinh động đến đám người trên lầu. Đúng lúc này, trên lầu truyền đến tiếng động. Sợ bọn chúng đột ngột đi xuống, cực chẳng đã, tôi đành phải trốn vào cái nhà vệ sinh mà Hồ Ly đã chỉ điểm.

Bây giờ, chỉ còn biết đem mạng sống của mình đá/nh cược vào người phụ nữ kia.

Rất nhanh, nhóm ba người Hồ Ly đã từ trên lầu đi xuống.

“Sao anh lại gi*t gã?” Tiếng của Mã Diện vang lên.

“Gi*t gã chỉ là một kh//âu trong kế hoạch thôi, trò hay còn ở phía sau, chắc chắn sẽ không để các cậu thất vọng đâu.”

“Xin lỗi, kiệt tác của Đồ Tể ám ảnh quá, tôi phải vào nhà vệ sinh trấn tĩnh lại một chút.” Hồ Ly vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy tiếng gót giày của cô ta đi về phía này.

Tôi nắm ch/ặt lấy cán búa, nép mình sát vào một góc.

Tiếng bước chân, mỗi lúc một gần...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không đi vào vết xe đổ

Chương 22
Quý phi quỳ dài trước điện Dưỡng Tâm, cầu xin Hoàng đế ban hôn cho con trai độc nhất của bạn thân bà với Thuần An quận chúa Cố Thần Vũ. Bà là người được sủng ái nhất hậu cung, bệ hạ không điều gì là không thuận theo. Có người nhắc nhở Quý phi rằng, Cố Thần Vũ vẫn còn hôn ước với ta. Quý phi phất tay một cái: "Vậy thì ban hôn Cố Thần Vũ cho Tứ công chúa của ta là được." Kiếp trước, khi nghe tin, ta sống chết không chịu đồng ý. Cố Thần Vũ cũng thề non hẹn biển với ta, nói thà đắc tội với Quý phi chứ nhất quyết không rời xa ta. Cuối cùng, hôn sự của ta và Tứ công chúa bị hủy bỏ, nhưng nàng lại nhận lời cầu hôn của Lục Hồng. "Thánh chỉ không thể trái, ta cũng không còn cách nào khác. Chàng hãy ở bên ta với thân phận diện thủ được không? Danh phận có chút ủy khuất, nhưng trong lòng ta, chàng mãi là người chồng duy nhất." Ta đã tin. Kết hôn ba năm, tình cảm mặn nồng như keo sơn. Cho đến khi ta vừa khỏi bệnh nặng, lại bắt gặp nàng lưu lại trong phòng Lục Hồng qua đêm. Sau đó, con gái ta đuối nước mà chết, nàng cũng đang bận chăm sóc Lục Hồng giả bệnh, nhất quyết không chịu liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái. Từ đó, ta đổ bệnh nằm liệt giường.
Sảng Văn
Nữ Cường
0