Không phải chỉ là theo đuổi người ta thôi sao! Dù chưa ăn th!t heo nhưng lẽ nào ta chưa từng thấy heo chạy?
Ngay trong đêm đó ta bảo lão thái giám mang đến cho ta năm, sáu quyển thoại bản.
Toàn bộ đều là câu chuyện về những thư sinh nghèo rớt mồng tơi làm thế nào để c/ưa đổ thiên kim đại tiểu thư.
Cảm giác bối cảnh khá là gần gũi với hình tượng của ta và Hạ Trầm.
Hắn là thiên kim đại tiểu thư, ta là chàng thư sinh nghèo khổ bần hàn.
Thức đêm đọc! Chong đèn chong đuốc chiến đấu qua đêm!
Sáng ngày hôm sau ta liền bắt tay vào thực hành.
Đầu tiên là bắt đầu từ việc dâng canh.
Sắc mặt lão thái giám vô cùng kém: "Bệ hạ đêm qua phê duyệt tấu chương, giờ Tý mới chợp mắt, ngươi..."
Hạ Trầm từ trong phòng cất tiếng: "Vào đi."
Ta hí hửng hăm hở bước vào, sau đó liền thấy xiêm y Hạ Trầm buông lơi nửa kín nửa hở, đang nghiêng mình nằm trên long sàng.
Soạt một tiếng, ta nuốt vội ngụm nước bọt. Mỉm cười tít mắt bưng bát canh dâng lên: "Bệ hạ, nếm thử tay nghề của ta xem sao."
Ánh mắt Hạ Trầm hơi tối lại: "Trước đây nàng ấy cũng từng làm chút đồ ăn cho ta. Tay nghề không tốt lắm, nhưng lần nào ta cũng gạt nàng là rất ngon."
Ta nhìn bát canh đen ngòm kia, bỗng nhiên có chút chột dạ.
Hiện tại, có lẽ, đoán chừng, đại khái là, cũng chẳng có gì tiến bộ.
Ta nhắm mắt làm liều: "Bệ hạ, tay nghề của ta tốt hơn muội muội ta nhiều, ngài nếm thử đi."
Trong thoại bản, thiên kim tiểu thư chính là bị sự dịu dàng của thư sinh làm cho cảm động. Ta phải âm thầm bất động thanh sắc phát huy triệt để kỹ năng "đạp một nâng một" này.
Ta tự nói x/ấu chính bản thân mình.
Nghĩ thôi đã thấy kí/ch th/ích rồi.