Nắm Tay Đến Khi Bạc Đầu - Quỷ Tiên

P2 Chương 5

08/11/2024 15:40

23.

Du Khải Hoài là ân khách duy nhất của hoa khôi Di Hồng Viện.

Hoa khôi rất xinh đẹp, chỉ là cho người khác một cảm giác phiêu diêu, giống như sẽ tan biến bất cứ lúc.

Oánh Nguyệt ở đây giống như cá gặp nước, nói bằng lời của cô ấy thì là: “Chỉ là thân x/á/c thôi mà, để ý đến thế để làm gì.”

Nghe có vẻ phóng khoáng, nhưng thực tế cũng chỉ là nghe có vẻ mà thôi.

Mỗi lần Du Khải Hoài tìm hoa khôi, Tô Linh Duyệt đều không vui.

Ta hỏi nàng ấy có phải thích Du Khải Hoài rồi không.

Tô Linh Duyệt cười ngặt nghẽo: “Nghĩ cái gì vậy trời! Đó là chủ nhân của ta mà thôi! Cô biết chủ nhân có ý nghĩa gì với tụi hồ ly chúng ta không?”

Ta biết chứ, là giao phó cả đời.

24.

Hôm đó, sau khi ăn no ta đã đi dạo tiêu cơm, ta phát hiện ra chân thân của Dụ Vưu thượng tiên ở hậu viện.

Nàng ấy theo dõi bóng đen kia, ta cũng theo dõi nàng ấy, cả ba chúng ta lần lượt đi tới một ngôi đền thần hoang tàn.

Bóng đen lẩn vào trong bức tượng đ/á đã bị tàn khuyết.

Dụ Vưu giơ tay thiết lập một trận pháp ảo ảnh.

Còn có người vẫn trong trận pháp đó nha! Các người có từng tôn trọng ta không vậy?

Ta bỗng bị kéo vào trong ảo cảnh, võ thần giáp bạc cầm ki/ếm đứng trên thần đài, Dụ Vưu quay lưng về phía ta, giọng nói r/un r/ẩy:

“Ta đã tìm ngài suốt vạn năm...”

Ngay giây tiếp theo, một luồng linh lực mạnh mẽ kéo ta ra khỏi ảo cảnh.

Thang Vũ không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh ta, một tay che mắt ta, ôm ta ra ngoài, cho đến khi ra khỏi đền thần mới buông ta ra.

Ánh nắng chói mắt khiến ta phải nheo mắt lại, ngay cả khuôn mặt của Thang Vũ cũng không nhìn rõ.

“Ngươi theo dõi ta?”

Có nhầm không vậy? Từng người theo từng người tới đây như đang diễn kịch vậy nè.

Thang Vũ không phủ nhận, nghiêng người chắn ánh sáng cho ta.

Hắn ta nói đã để lại một phù chú trên người ta, có thể cảm nhận được an nguy của ta.

“Ngươi nhớ ra rồi.”

Ta bảo hắn ta đừng để ý đến ta. Ta chỉ cảm thấy mạng mình dài quá, chỉ muốn tìm việc gì đó để làm thôi.

Hơn nữa, ta biết đó là đền thờ của ai.

Võ thần Xa Tiết.

25.

Ta gặp được thái tử, thái tử đúng là một kẻ ngốc nghếch.

Hắn ta lén lút rời khỏi hoàng cung để tìm ta qua đêm, ta giấu con rối đi tự mình trò chuyện với hắn ta.

Thái tử nhìn ta với ánh mắt ngưỡng m/ộ: “Nghe Khải Hoài ca nói cô là Q/uỷ Tiên!”

Thân phận thật sự của Du Khải Hoài là con trai của thừa tướng, cũng là bạn học cùng duy nhất của thái tử.

“Nếu như mẫu hậu ch*t khi mang th/ai ta, có phải ta cũng có thể trở thành Q/uỷ Tiên?”

Ừ, có thể sẽ trở thành q/uỷ luôn ấy.

Ta bảo hắn ta đừng nguyền rủa mẫu hậu mình.

Thái tử trả lời, hắn ta không có mẫu hậu. Hoàng hậu đã bị đầu đ/ộc ch*t khi đang ở cữ, vị trí hoàng hậu đã để trống suốt nhiều năm qua.

“Vậy mẫu tộc ngài phải có thể lực lớn lắm nhỉ?”

Thái tử lắc đầu: “Nói ra có thể cô không tin, vị trí hoàng hậu để trống là vì phụ hoàng yêu mẫu hậu ta.”

“Tại sao ta không tin?”

Tiểu thái tử cười như thể đang làm nũng: “Bởi vì không có người nào tin vào chân tình của đế vương.”

Cảm ơn nha, ta không phải người.

25.

Khi không có việc gì làm, ta thích tìm Oánh Nguyệt trò chuyện.

Cô ấy càng giống như một tờ giấy trắng, ta càng cảm thấy cô ấy có nhiều bí mật.

Oánh Nguyệt kể về người cha nuôi tốt bụng thanh khiết của mình, nói thuật y cổ của cha nuôi mình là đ/ộc nhất vô nhị trong thiên hạ.

Tốt bụng thanh khiết? Oánh Nguyệt cũng đã trưởng thành rồi, cha nuôi cô ấy còn thanh khiết nỗi gì, không già à?

“Tuyệt vậy ư? Cha nuôi cô không phải người à?” Ta tò mò hỏi.

Ta thề rằng đây không phải là lời châm chọc nhưng khóe miệng Oánh Nguyệt hơi gi/ật giật.

Bích Hoa vội vàng hòa giải, hỏi cô ấy tại sao không theo học sư phụ học y.

Oánh Nguyệt nghiêng đầu: “Ta không thể cứ sống phụ thuộc ông ấy được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm