Chương 4:

Cậu ta nghiến răng, cuối cùng vẫn quyết định nói thẳng.

“Tạ Dữ, tôi thích cậu lâu lắm rồi. Cậu có thể thử quen tôi không?”

Nghe thấy câu ấy, bàn tay đang được Tạ Dữ nắm của tôi vô thức siết lại.

Tạ Dữ chỉ nhíu mày.

“Cậu phải biết rõ tôi không thích đàn ông. Nếu chuyện cậu muốn nói chỉ có vậy thì chúng ta không còn gì để nói.”

Nói xong, anh kéo tôi định rời đi.

Cố Niên lập tức bước lên chắn trước mặt chúng tôi.

“Tạ Dữ, tôi là người hiểu cậu nhất. Tôi đảm bảo cậu sẽ rất thích cảm giác yêu đương với tôi, cứ thử với tôi đi.”

“Cho dù cậu không thích tôi thì cũng chẳng sao, cùng lắm sau này chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm bạn mà.”

Giọng Tạ Dữ từ đầu đến cuối đều rất nhạt, gần như không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

“Tiếp tục làm bạn với một người từng tỏ tình với tôi không thích hợp.”

“Sau này đừng liên lạc nữa.”

Tôi đứng bên cạnh, càng nghe lòng bàn tay càng lạnh.

Trái tim cũng như bị một bàn tay vô hình bóp mạnh.

Những dòng bình luận lập tức hiện ra.

“Ai đó nói nặng thế, coi chừng dọa vợ nhà mình chạy mất.”

“Đúng đó, vợ còn đang đứng bên cạnh nghe kìa.”

“Đến lúc không theo đuổi được vợ thì mới biết cuống.”

“Cảnh báo truy thê hỏa táng tràng.”

Trên đường trở về ký túc xá, Tạ Dữ thật sự chặn luôn phương thức liên lạc của Cố Niên ngay trước mặt tôi.

Nhìn thấy động tác dứt khoát của anh, tôi cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói: “Dù sao cũng quen nhau nhiều năm rồi, cũng đâu cần nói chặn là chặn ngay như vậy.”

Tạ Dữ quay sang nhìn tôi, rồi như thường lệ đưa tay xoa đầu tôi.

“Tôi vốn không nể tình.”

“Ai vượt giới hạn thì kết quả đều như vậy.”

Nghe đến đó, đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

Tôi không biết nên nói gì, cũng không dám suy nghĩ sâu thêm.

Sau khi trở về ký túc xá, trong lòng tôi vẫn rối như tơ vò.

Đúng lúc ấy, Trần Phi đang ngồi trước máy tính bỗng quay sang gọi Tạ Dữ.

“Ê, Tạ Dữ, cho tôi mượn chuột dùng một chút đi. Chuột của tôi sáng nay hỏng rồi.”

Vừa nghe đến chữ “chuột”, tôi lập tức gi/ật mình.

Tôi vừa định mở miệng ngăn lại thì Trần Phi đã tiện tay cầm con chuột tôi tặng lên.

Ngay lúc đó, những dòng bình luận lập tức xuất hiện.

“Con chuột này chỉ khi bị người Hứa Tinh Hà thích chạm vào thì cậu ấy mới có cảm giác.”

“Trời ơi, ngọt quá.”

“Có nghĩa là chỉ khi Tạ Dữ chạm vào mới có cảm giác.”

“May thật. Nếu ai tùy tiện sờ vào cũng liên kết cảm giác thì đúng là khổ.”

Đọc xong, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Trần Phi chạm vào mà không xảy ra chuyện gì, vậy tôi cũng chẳng cần ngăn cậu ấy.

Vừa hay tôi còn có thể tranh thủ nghỉ ngơi thêm một chút.

Dù sao chỉ riêng tối hôm qua thôi đã đủ khiến cơ thể tôi kiệt sức.

Thế nhưng người lên tiếng phản đối lại là Tạ Dữ.

“Không được.”

Anh nhìn con chuột trong tay Trần Phi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Đây là quà sinh nhật Hứa Tinh Hà đặc biệt tặng cho tôi, cậu không được lấy.”

Trần Phi gãi đầu.

“Vậy tôi dùng luôn trên máy cậu nhé? Thầy đang giục tôi gửi tài liệu.”

Tạ Dữ vẫn không đồng ý.

Thấy hai người giằng co chỉ vì một con chuột, tôi vội lên tiếng khuyên.

“Đều là bạn cùng phòng cả, chỉ là một con chuột thôi, cho cậu ấy dùng một lát thì có sao đâu.”

Tôi lại quay sang Trần Phi.

“Cứ dùng đi, Tạ Dữ không nhỏ nhen thế đâu.”

Tạ Dữ nhìn tôi một cái, rõ ràng không được vui cho lắm, môi cũng mím lại.

Anh im lặng vài giây rồi mở ngăn kéo, lấy ra một con chuột khác đưa cho Trần Phi.

Trần Phi vừa nhìn đã sáng mắt.

“Thì ra cậu còn chuột dự phòng à? Mà cái này còn là hàng hiệu nữa, cậu chịu chi thật đấy.”

Tôi cũng sững người.

Hóa ra Tạ Dữ vốn đã có một con chuột tốt hơn.

Nếu vậy, tại sao anh nhất định phải dùng con tôi tặng?

Tạ Dữ không giải thích.

Anh chỉ bật máy tính lên rồi bắt đầu viết mã như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng tối hôm ấy, không biết anh bị chuyện gì kí/ch th/ích, động tác sử dụng con chuột tôi tặng lại đặc biệt mạnh.

Mỗi lần nhấn đều dùng sức hơn bình thường, hơn nữa cả buổi tối gần như chẳng chịu dừng.

Những dòng bình luận trước mắt tôi vui đến phát đi/ên.

“Ai đó hôm nay sao mạnh tay thế? Tay nắm chuột dùng sức gh/ê.”

“Gh/en chứ sao nữa.”

“Còn vì sao gh/en thì tôi không nói.”

“Nhấn chuột mạnh như vậy, bé ngốc chắc sắp chịu hết nổi rồi. Không biết mỹ nhân ốm yếu có chống đỡ nổi không.”

Không chịu nổi.

Tôi thật sự không chịu nổi.

Tôi trốn sau rèm giường, đáng thương cắn ch/ặt mu bàn tay, chỉ sợ sơ ý để lọt ra một hai tiếng nức nở rồi bị người khác nghe thấy.

Lúc này tôi chỉ còn lại một suy nghĩ.

Hối h/ận.

Tôi thật sự hối h/ận đến mức muốn quay lại ngày hôm qua rồi gi/ật món quà khỏi tay chính mình.

Đáng lẽ tôi không nên tặng Tạ Dữ con chuột ấy.

Ai có thể ngờ một món quà tiện tay chọn lại vô duyên vô cớ liên kết cảm giác với cơ thể tôi chứ?

Nếu chuyện này bị Tạ Dữ phát hiện, mà anh lại là một người kỳ thị đồng tính như tôi vẫn nghĩ, chắc chắn anh sẽ cảm thấy vô cùng gh/ê t/ởm.

Không biết qua bao lâu, ý thức tôi đã mơ hồ đến mức hai mắt gần như mất tiêu cự thì tấm rèm giường bỗng bị người bên ngoài kéo ra.

Giọng Tạ Dữ vang lên ngay trước mặt.

“Hứa Tinh Hà, hôm nay sao cậu im lặng thế? Xuống ăn tối thôi.”

Nhưng ngay khi nhìn rõ bộ dạng của tôi, anh lập tức khựng lại.

Lúc này tôi vẫn đang cắn mu bàn tay, nước mắt lẫn nước bọt chảy dọc theo gò má, quần áo cũng bị giày vò đến xộc xệch, cả người nhìn qua vô cùng chật vật.

Trông chẳng khác nào vừa bị ai đó b/ắt n/ạt đến thê thảm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm