Thu thập tin tức một mình ở chỗ này quả thực là bất tiện.

Vô cớ bị dính mùi lạ toàn thân.

Bực bội trở về phòng định thay đồ.

Vừa cởi phăng quần áo xong.

Mở vali ra.

Quần áo của tôi đâu?

Chó nào tha đi Iót ổ rồi à, không còn sót lại một cái nào.

Vừa lục lọi khắp nơi tôi vừa hỏi Tống Tiêu đang nằm dài trên giường:

"Tống Tiêu, cậu có thấy quần áo tôi đâu không?"

Hồi lâu chẳng ai đáp.

Mải mê tìm đồ, giờ mới nghe thấy tiếng thở gấp nén lại của hắn trên giường.

Chậc chậc, tiếng thở dốc này... ừm, thật là kí/ch th/ích.

Tôi đi đến gần, thấy sàn nhà trước giường đầy vỏ th/uốc ức chế, ngớ người.

Sao lại dùng nhiều thế? Thứ này có thể ăn như hạt dưa à?

Khẽ chạm tay vào Tống Tiêu.

Không ngờ bị hắn túm ngay lên giường, ép xuống dưới thân.

"Tống... cậu cậu... tôi không phải omega, không giúp cậu giải tỏa được."

Người Tống Tiêu đỏ bừng, mùi pheromone đậm đặc nhanh chóng bao trùm lấy tôi.

Khóe mắt hắn đỏ ngầu, ánh nhìn đã mơ màng nhưng vẫn kiềm chế, dùng môi từ từ thăm dò gáy tôi.

Giọng khàn đặc, đầy vẻ nũng nịu: "Giang Sách, có được không? Th/uốc ức chế hơi vô dụng."

Trước cử chỉ âu yếm ấy, tôi cắn răng kìm nén ti/ếng r/ên sắp bật ra.

Mẹ kiếp, không phải kẻ th/ù không đội trời chung sao?

Sao lại chui vào một cái chăn rồi.

Điều đáng gi/ận nhất là tại sao tôi lại có phản ứng?

Nhìn hắn khổ sở kìm nén, trong lòng bỗng nhói đ/au.

Thậm chí chẳng muốn đẩy ra.

Tình huống này phải làm sao? Giáo viên chưa dạy bao giờ.

Làm thế nào bây giờ?

Đang lưỡng lự thì Tống Tiêu dường như tỉnh tôi chút ít.

Chỉ ôm tôi nằm im trên giường.

Lúc này tôi mới phát hiện chiếc giường hơi chật.

Ch*t ti/ệt, quần áo của tôi toàn ở đây!

Thì ra bị con chó Tống Tiêu này tha đi rồi!

Vừa định đẩy hắn ra m/ắng, tôi nghe thấy hắn nói một cách khó khăn:

"Giang Sách, mặc dù chúng ta hợp pháp, nhưng tôi không muốn cưỡng ép cậu chấp nhận tôi, cũng không muốn bị pheromone kh/ống ch/ế. Nhưng tôi có thể khẳng định... tôi chỉ muốn mình cậu."

Tim đ/ập lo/ạn xạ, về phải đi kiểm tra toàn diện mới được.

Ừm, Tống Tiêu nói nghe rất chân thành.

Phải đáp lại thế nào, tôi... vẫn chưa nghĩ ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm