Giang Kiến Xuyên nói một tiếng "Chúc ngủ ngon" rồi tự mình đi sang phòng khác.

Tôi ngồi trên giường, co người ôm ch/ặt chân mà chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Vì từ nhỏ đã có ngoại hình thanh tú, lại được học múa từ bé, nhiều người tự động dán cho tôi cái mác "gay".

Khi đăng video tập múa lên mạng, bình luận toàn là:

‘Đây là cái bụng có thể lộ rõ hình dáng khi căng cứng trong truyền thuyết sao?’

‘Blogger, cậu nhất định phải lạc lối đấy!’

Tôi biết cư dân mạng không có á/c ý, nhưng nghe nhiều rồi tôi cũng cảm thấy hơi phản cảm.

Không ai quan tâm đến những giọt mồ hôi tôi đổ ra, không ai trân trọng kỹ năng múa mà tôi khổ luyện.

Họ chỉ quan tâm xem tôi có phải là thụ không.

Thậm chí có kẻ còn nhắn tin riêng ở hộp thư đến, gửi những bức ảnh khiếm nhã, có ý muốn hẹn hò với tôi.

Trong một thời gian dài, tôi đã có ám ảnh với nhóm người này.

Nghiêm trọng đến mức sợ người đồng tính.

Tôi tưởng rằng tất cả mọi người đều giống mấy đứa bạn cùng phòng trong truyện tranh này, họ đều nóng lòng không chịu nổi, vừa gặp đã sờ mó.

Nhưng không ngờ, thì ra vẫn có những quý ông tồn tại, họ thật lòng tôn trọng đối phương.

“Ài."

Tôi nằm trên giường mà thở dài.

Hay là, học thêm vài ngày nữa vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0