"Xin lỗi."
Tôi vội đứng dậy.
"Chỉ là tôi hơi buồn chán nên tiện tay dịch thử một chút."
Giản Ly nhận lấy con chuột, xem lại những tài liệu trên màn hình.
Sau khi kiểm tra xong, ánh mắt anh mang theo vài phần tán thưởng.
"Ba chỗ này có lỗi, những chỗ còn lại đều rất chính x/ác."
Giản Ly kiên nhẫn chỉ ra từng chỗ cho tôi.
Nghe giọng nói của Giản Ly, tôi nhất thời có chút thất thần.
Ký ức dường như quay trở lại thời thơ ấu.
Giáo viên ngoại ngữ ngày trước của tôi cũng từng kiên nhẫn chỉ ra lỗi sai cho tôi như vậy.
Nhưng từ sau khi gia đình phá sản, tôi trở về nước học tiếp.
Cuối cùng vì hoàn cảnh gia đình, ngay cả đại học cũng không thể học...
"Sau này em có muốn cân nhắc đến công ty tôi làm việc không?"
"Đãi ngộ tôi dành cho em sẽ tốt hơn bất kỳ công ty nào."
Tôi có chút d/ao động.
Bằng cấp chỉ dừng ở trung học khiến hồ sơ xin việc của tôi ngay từ vòng sàng lọc ban đầu đã bị loại, càng không cần nói đến chuyện được gọi phỏng vấn.
Nhưng nếu cứ tiếp tục ở lại đây, vụ l/ừa đ/ảo này sớm muộn cũng sẽ bị vạch trần.
Đến lúc đó, chuyện phải đối mặt e rằng không còn đơn giản là trả n/ợ nữa.
Tôi rùng mình, vội chuyển chủ đề.
"Tôi nghĩ hiện tại vẫn nên hoàn thành chuyện cần làm trước, những chuyện khác tính sau."
"Em nói đúng."
Giản Ly gật đầu.
Chẳng biết từ lúc nào, cánh tay anh ta đã vòng lấy eo tôi.
"Đi thôi."
9
Giản Ly đ/áng s/ợ đến mức tôi bắt đầu né tránh anh.
Ngay cả thời gian ăn uống, nghỉ ngơi, tôi cũng cố gắng tránh để trùng với anh.
Nhưng cách này chẳng có tác dụng gì.
Cho dù buổi tối tôi trốn sang một phòng khách cách xa phòng ngủ, đến lúc đi ngủ Giản Ly vẫn có thể tìm được tôi, ôm tôi trở về rồi tiếp tục "nhào nặn" tôi chẳng khác gì một miếng bánh nếp.
Biết cách này không khả thi, tôi lại đổi sang phương pháp khác.
Tôi dùng cách bám dính lấy anh, giả vờ như mình đã nảy sinh tình cảm với Giản Ly, hy vọng từ đó khiến anh cảm thấy chán gh/ét tôi.
Nhưng cách này cũng thất bại.
Sau khi nhận ra tôi bắt đầu bám lấy mình, Giản Ly chẳng những không thấy phiền, ngược lại còn cười nhiều hơn.
Thậm chí anh còn cho phép tôi ngồi trên đùi mình trong lúc làm việc, hoàn toàn không coi tôi là người ngoài, cứ thế thảo luận dự án của công ty với cấp dưới.
Mỗi lần tôi định đứng dậy, Giản Ly lại ấn tôi trở về chỗ cũ.
Lặp đi lặp lại vài lần, tôi dần nhận ra sự thay đổi không thể nào xem nhẹ ấy.
Ánh mắt Giản Ly cũng ngày càng trở nên u ám, nhìn đến mức toàn thân tôi run lên.
Tôi không khỏi bắt đầu hoài nghi.
Số tiền này... thật sự là thứ một người bình thường có thể ki/ếm được sao?
Đến máy móc cũng phải nghỉ ngơi, tra dầu chứ?
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, Giản Ly đã tắt máy tính, chuẩn bị bế tôi về phòng ngủ.
Tôi vội vàng giữ tay anh lại, muốn ngăn động tác của anh.
Giản Ly rõ ràng đã hiểu sai ý.
"Muốn ở đây?"
Anh chỉ do dự đúng một giây, sau đó quét hết tài liệu trên bàn xuống, cả người lập tức áp tới.
"Nếu không thoải mái thì nói với tôi. Chúng ta về phòng ngủ."
Tôi: "..."
Tôi muốn về nhà được không?
10
Suốt một tháng, cả thể x/ác lẫn tinh thần của tôi đều phải chịu đựng sự giày vò kép.
Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, lấy bản báo cáo kiểm tra sức khỏe mà cậu tôi đã chuẩn bị sẵn ra.