[BL] Đảo Ngược Vận Mệnh

Chương 14.

24/07/2025 12:10

Trường tôi tổ chức đi leo núi trong bốn ngày. Đây là hoạt động bắt buộc nên tôi cũng tham gia.

Điểm đến của chúng tôi là một ngọn núi khá cao, đường leo lên hơi gập ghềnh, xung quanh là cây cối cỏ dại um tùm. Tôi thầm rủ.a cái cốt truyện ch.ết tiệt này, chả trường nào lại tổ chức cho học sinh cấp ba leo cái núi vừa cao lại bạt ngàn rừng cây nguy hiểm như thế. Thế nhưng sắp tới sẽ có bước đột phá cho cả truyện, thân là nhân vật chính tôi bị ép phải đi theo.

Ân Lâm bảo hiện tại đang trong quá trình 'tra công quay đầu truy thê', sắp tới hẳn sẽ xuất hiện tình huống bất ngờ gì đấy.

Chưa biết tình huống đấy xảy ra như nào, nhưng nhìn Trần Vũ xuất hiện trong lớp tôi, đi theo đoàn của tôi thì đã bất ngờ lắm rồi.

Trần Vũ hơn tôi một tuổi, anh học trễ một năm, học cùng trường với chúng tôi nhưng bên lớp khác. Chẳng biết thế nào anh lại đi chung một chuyến với lớp tôi.

Rất vô lí, nhưng hầu như chẳng ai quan tâm.

Được cái chuyến này Hạo Nhiên không đi, đỡ một kẻ gây rối phiền phức.

Không biết có phải do nh.ạy cả.m hay không mà tôi cứ có cảm giác Trần Vũ luôn lén nhìn tôi, nhưng hễ tôi quay đầu lại là anh sẽ chuyển tầm mắt đi rồi bận rộn làm gì đó.

Trần An cau có ra mặt. Hai anh em mà cứ như kẻ th/ù, dọc đường còn cố ý huých vào đối phương. Mỗi khi Trần Vũ đi sát lại gần tôi, Trần An sẽ chen vào giữa. Cậu ta gãi đầu hỏi tôi xem có cần cậu ta vác balo giúp không, tôi từ chối thẳng, cố ý bước nhanh hơn để không phải sánh vai với hai anh em nhà đó.

Trần An bước chậm lại, tụt ở phía sau, mặt buồn rười rượi.

Chúng tôi leo núi cả buổi trưa, chiều đến tìm một bãi cỏ rộng rãi bằng phẳng dựng mấy cái lều nhỏ, dự định đ/ốt lửa trại. Tôi bị phân công đi tìm cành cây khô để đêm xuống cho vào đ/ốt lửa.

Có vài bạn được phân công cùng đi lấy gỗ khô với tôi, nhưng họ đi theo nhóm và còn chơi thân, tất nhiên họ sẽ không cho tôi đi chung.

Tôi thở dài, tự tách đoàn men theo lối con đường mòn đi ki/ếm cành khô một mình.

Tôi cần phải khởi động cái phân cảnh cốt truyện ở chỗ này, thế nên hẳn cần phải đi xa một chút.

Do ảnh hưởng của nội dung truyện, giáo viên không hề quan tâm đến tôi, các bạn cũng không để ý tôi.

Tôi nhắm bừa một hướng mà đi.

Cả vạt cây xanh trải dài khắp con đường mà chẳng hiểu kiểu gì tôi không thể ki/ếm nổi một cành cây khô nào. Mấy ngày trước có mưa lớn, bây giờ đường trở nên lầy lội, mấy vũng bùn sình rải rác khắp nơi, trơn trượt khó đi. Trời về chiều, mặt trời sắp lặn nên không gian xung quanh tối dần, tôi mở đèn pin điện thoại, cố gắng căng mắt quan sát khắp nơi.

Sau đó tôi phát hiện ra một cái hẻm vực sâu.

Giống như một vết nứt khổng lồ tách lìa hai đồi núi vậy, phía dưới có lẽ là nước sông chảy xiếc cùng đ/á tảng nhan nhản mọc khắp nơi. Tôi không dám đến gần, chỉ đứng từ xa ngó xuống. Trời sắp tối rồi nên phía dưới đen thui như mực, chỉ thấy sườn dốc mờ mờ cùng vạt cỏ xanh thẫm, xuống sâu chút nữa thì hoàn toàn không nhìn được.

"Hiên."

Một tiếng gọi khẽ.

Tôi gi/ật mình, quay người lại thì thấy Trần Vũ đứng đó.

Trên tay hắn là một con d.ao sắc lẹm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên thành bà ngoại của nữ phụ độc ác

Chương 7
Gia đình ba người chỉ gọi đúng hai bát mì. Bát mì bò kho thuộc về người cha, còn bát mì trứng cà chua thì mẹ và con gái chia nhau. Người mẹ càu nhàu với con gái: "Từ khi sinh ra mày, đến tư cách ăn cay tao cũng bị tước đoạt." Cô con gái rụt rè, thêm một thìa dầu ớt vào bát: "Mẹ ơi, con không đói, mẹ ăn đi." Người mẹ hung hăng tát con một cái: "Mày muốn tức chết tao à? Mày có biết mì trứng cà chua mà cho dầu ớt vào thì khó ăn thế nào không?" Người mẹ vừa ăn cướp vừa la làng, lên mạng đăng bài với tiêu đề: "Hóa ra chỉ cần sinh con, người mẹ không còn tư cách ăn cay nữa." Cư dân mạng đồng loạt ca ngợi sự hy sinh của người mẹ, chỉ trích đứa trẻ không hiểu chuyện. Lượng người theo dõi của người mẹ tăng vọt, nếm được vị ngọt, bà ta liên tục đăng bài bạo lực mạng con gái mình. Bà ta chụp màn hình tất cả những lời khó nghe, in ra rồi dán đầy phòng con gái, lặp đi lặp lại nói với con: "Tất cả những bất hạnh trong đời tao đều là do mày mà ra." Cô con gái im lặng nhìn. Nhìn như vậy, suốt 20 năm. Tâm lý cô trở nên đen tối vặn vẹo, không thể nhìn thấy người khác có gia đình hạnh phúc mỹ mãn, cô tìm mọi cách phá hoại tình cảm của nam nữ chính trong nguyên tác, cuối cùng ác giả ác báo, chết cô độc trong căn phòng thuê.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ẩm Sương Chương 6
Hiền phu Chương 7