Ngôi nhà ma quái

Chương 7

03/10/2023 16:32

Ăn cơm xong, tôi kể chuyện đã xảy ra trong làng cho họ nghe.

Thư sinh khẽ nhíu mày, nói: “Trong làng có rất nhiều phụ nữ đều đã hóa thành lệ q/uỷ nhưng chỉ có thể ở bên cạnh kẻ th/ù, không có cách nào để b/áo th/ù được người đó, chắc chắn là bị thứ gì đó phong ấn lại.”

Tôi bèn hỏi: “Có cách nào phá giải được phong ấn không ạ?”

Thư sinh thở dài than thở: “Trên người chúng ta cũng có phong ấn, không thể nào rời khỏi khu rừng m/a được, chỉ sợ rất khó giúp đỡ được cháu. Đình Muội, chú có thể giúp cháu mở hoàn toàn mắt âm dương, những thứ sau đó cháu nhìn thấy được sẽ càng nhiều hơn, có lẽ sẽ tìm được cách phá giải. Thế nhưng, cháu cũng sẽ rất dễ nhìn thấy m/a q/uỷ, cháu sợ không?”

Tôi nhanh chóng đáp: “Cháu không sợ.”

Thư sinh đưa ngón tay ấn lên ấn đường của tôi, một cơn ớn lạnh từ ấn đường chạy dọc vào hai mắt tôi, sau đó chạy dọc khắp toàn thân.

Ông ấy thu tay về, bảo: “Được rồi. Tập trung tinh thần, nói cho chú biết cháu có thể nhìn thấy những gì.”

Cả người tôi rét run, cố gắng tập trung tinh thần trả lời: “Cháu nhìn thấy trên người ba người bao trùm một tầng khí đỏ.”

Ông ấy nói: “Đây là oán khí. Oán khí của lệ q/uỷ quá nặng, chỉ có hoàn thành b/áo th/ù, oán khí tiêu tan, mới có thể chuyển kiếp đầu th/ai.”

Qua cửa sổ, tôi nhìn thấy bầu trời phía đông dâng lên khí đỏ đen dày đặc.

Tôi đi ra khỏi cửa, nhìn thấy cả ngôi làng đều bị bao trùm bởi oán khí nặng nề, không biết có bao nhiêu oan h/ồn đang giãy giụa ở trong đó.

Tôi kể lại những gì mình nhìn thấy được cho ba người họ.

Thư sinh im lặng rất lâu mới lên tiếng: “Ngôi làng này có vấn đề rất lớn. Đình Muội, hay là đừng quay về, nếu không sẽ cực kỳ nguy hiểm.”

Tân nương m/a cũng nói: “Cháu có thể ở lại chỗ này và sinh sống cùng chúng ta.”

Tôi vội vàng nói: “Không được đâu ạ, mẹ cháu vẫn còn ở trong làng nữa.”

Một cơn choáng ập đến, tôi lảo đảo mấy cái, suýt nữa ngã sấp xuống.

Thư sinh nói: “Đình Muội, cháu nghỉ ngơi trước đi, đợi cháu hoàn toàn hiểu rõ mắt âm dương rồi chúng ta nói đến những thứ khác.”

Tân nương m/a đưa tôi đi đến một gian phòng ngủ.

Trước khi đi, bà ấy nói với tôi: “Bất kể tối nay cháu nghe được gì cũng đừng sợ, chỉ cần yên tâm ngủ thôi.”

Tôi mơ mơ hồ hồ gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1